|
Mảnh Tình Xuân
Thủy chung, chung thủy,
với tình thơ,
Ðời vẫn cho ta chuyện
bất ngờ.
Bỏ nước mà đi nào có
hẹn,
Gặp nhau xứ lạ cũng là
mơ!
Phải chăng duyên nợ kiếp
thi nhân?
Một thoáng trầm tư, thấy
đã gần.
Ðọc áng thơ vàng trong ý
ngọc,
"Sương chiều Thu Ðộng"
đón tình xuân.
Tôi như cánh hạc giữa
mây trời,
Em một đời hoa giạt biển
khơi.
Giây phút chạnh lòng
thương cố quận,
Xuân về có nhớ cũng đành
thôi...
Hỡi Xuân, hỡi Tết, hỡi
Quê Hương,
Ðâu bánh chưng xanh? đâu
pháo hồng ?
Mấy cụm mai vàng, câu
đối đỏ,
Sưởi tình lữ khách sống
tha phương.
Em, tôi cũng giống bao
người khác,
Bèo giạt, mây trôi với
tháng ngày.
Lỡ bước phong trần muôn
nẻo lạ,
Xuân về quán trọ uống
cho say.
Hà Ly Mạc
(Trong tập Quê Hương Nỗi
Nhớ 2002)
|