|
Ðộc Ẩm
Ðêm nay trên lũng Hoa
vàng
Lấy bình rượu đánh cho
tan nỗi buồn.
Một ly để nhớ que6
hương,
Còn ly nầy rửa tủi hờn
tuổi xanh ...
Trăng soi quán vắng một
mình,
Sương cài tóc lạnh mặc
tình gió hôn.
Rót thêm đi rượu vẫn
còn,
Chưa tan nỗi nhớ chưa
mòn cơn điên.
Uống đi! Rượu với ưu
phiền,
Ðầy ly ta cạn cho mềm
môi nâu ...
Hỏi ngày mai biết về đâu
?
Ðố ai biết được vó câu
bụi mờ.
Ðêm nay uống rượu với
thơ,
Ngả nghiêng trời đất vẫn
chưa lịmm hồn.
Ta chìm giữa vũng cô
đơn,
Bìnhtan ly nát vẫn buồn
rượu ơi!
Ðêm nay sao lạ hỡi trời,
Một mình ta giữa cõi đời
quạnh hiu.
Uống bao nhiêu, hận bấy
nhiêu,
Rượu vào lệ mãi giọt
theo chán chường.
Quê hương khói bụi mịt
mùng,
Mái xưa vàng vọt lạnh
lùng hiên trăng.
Ðoạn trường đất khách
mênh mông,
Bước chân nẻo lạ mắt
trông dặm về.
Hà Ly Mạc
(Trong tập Quê Hương Nỗi
Nhớ 2002)
|