|
Ngày vừa qua
(tặng ND, và PN)
Nắng về ngang một chỗ
xuân hỏi người xưa còn
nhớ lần đầu tiên có
trăng sáng nhẹ lênh đênh
giữa mênh mông một mông
mênh phận người .
Gởi vào trùng điệp thất
thanh nghe âm vọng lại
mong manh não nùng sẩy
tay rớt chỗ vô cùng
còn lênh đênh sóng nơi
vùng nhớ quên .
Một lần cất bước ra
đi ngoảnh trông cố quận
thấy gì hỡi em trái
tim vỗ nhịp thác ghềnh
ta nghe lá rụng bên
triền núi kia .
Biển dâu cũng một đời
qua cheo leo tỉnh giữa
la đà vui say tan
trong nỗi nhớ quắt quay
dọc ngang số phận một
ngày vừa qua .
Ðình Nguyên
|