|
Cứ Ngỡ
Cứ ngỡ đến rồi đi như sóng biển
Có ngờ đâu khối nặng vướng con thuyền
Cứ ngỡ lòng đã an giấc triền miên
Nào ngờ gió duyên lay hồn tỉnh giấc
Cứ ngỡ đá chơ vơ cùng tuế nguyệt
Ngọn suối tình làm sỏi phải miên man
Cứ ngỡ nửa tinh cầu xa biền biệt
Chỉ vì em mà khoảng cách nhoà tan
Cứ ngỡ đọng rồi tan sương lữ thứ
Nào ngờ mưa dầm rung chuyển không gian
Cứ ngỡ cánh rừng kia không thú dữ
Người đi về thương tích cả tim gan
Cát Biển
5-July-2005 |