Ðà Lạt Thần
Tiên
Nơi đây có suối rừng mơ
Quanh năm phố phủ sương mờ khói lam
Lặng yên thông đứng bát ngàn
Hồn thơ lộng giữa trăng vàng suối reo
Núi cao sườn dốc cheo leo
Vẳng lên có tiếng ve kêu não nùng
Cảnh thơ cảnh mộng vô cùng
Làm anh như lạc vào vùng thần tiên
Bâng khuâng một nỗi niềm riêng
Không gian im vắng thiêng liêng mấy tầng
Xa xa thỏang tiếng chuông ngân
Đâu là cõi phật, cõi tiên, cõi phàm
Hồn anh từng mảnh nát tan
Hoà vào giữa khỏang trời cao mây ngàn
Quyện theo dòng suối miên man
Vọng về róc rách than van mấy lời
Lắng nghe làn gió nhẹ hơi
Nghe trăng vỡ bóng lả lơi hư huyền
Nghe thông che miệng làm duyên
Và nghe dòng suối triền miên tỏ tình