|
Đà Lạt sương mờ
Nhạc và lời của Phạm
Ngọc Lân
Sáng tác
đầu tay của Phạm Ngọc Lân, vào dịp Tết Canh Thìn, ngày 5 tháng 2 năm
2000. Trong đêm giao thừa năm đó, từ thành phố Austin, thủ phủ tiểu
bang Texas Hoa Kỳ, tác giả nhớ về Đà Lạt, thành phố nhỏ bé thân yêu
của thời niên thiếu. Tận đáy sâu của ký ức, mặt hồ Xuân Hương vẫn
còn hình bóng người nữ sinh trường Bùi Thị Xuân, áo dài trắng, áo
len xanh, má hồng đào... người nữ sinh viên trường Đại học Đà Lạt,
trước cổng trường còn chờ đợi ai...
Đà Lạt sương mờ... còn
đâu... tuổi mộng mơ
Đà Lạt mong chờ... ai
quay gót... người tình xưa
Đường về tan trường luyến
thương
Mặt hồ êm đềm vấn
vương
Dáng ai yêu kiều vẫn
còn đợi chờ ai...
Đà Lạt hững hờ... người đi... chẳng
lời từ ly
Đà Lạt đâu ngờ... ngày nào đó... biệt
ly
Ngọn thông gia tủi hờn
khóc thương
Hàng mai gầy bùi ngùi
xót thương
Bóng ai phiêu bồng
trôi giạt về đâu...
Đà Lạt hỡi... áo xanh học
trò đẫm sương
Má hây hây hồng nắng
vương
Tan trường về lòng còn
nhớ thương...
Đà Lạt hỡi... ta nhớ khôn
nguôi... người ơi!
Bao tháng năm qua... mà
lòng sao vẫn nhớ...
Đà Lạt yên bình... người
xưa... dệt lại vần thơ
Đà Lạt si tình... người
yêu dấu cũ... tìm lại mơ
Đường về lưng đồi sóng
bước bên nhau
Đường chiều ven rừng
khắng khít trao nhau
Bao ân tình quên đi
cuộc bể dâu...
|