Một thời để dệt và một thời tiếc nuối.
Ngoảnh mặt lại, vẫy tay lần cuối dòng sông chảy trên tuổi bình
yên. Như những con tàu đã đến lúc rời ga nhỏ lao mình vào gió
cát. Ta đã để lại sân ga buồn những dấu chân kỷ niệm...
Bây giờ chia xa là biền biệt. Ta và bạn
nhỏ bao giờ cùng ngồi với nhau dưới bóng khuynh diệp nầy???
Ðàn Ô Thước nào bắt cánh ngang Ngân Hà cho ta gặp bạn dấu
yêu...
Và rồi thời gian không mời không gọi
cũng đã khăn gói đến với chúng ta... 30 năm như áng mây trôi,
tuổi đời chồng chất. Có muốn níu kéo tháng ngày xưa cũ cũng
chỉ còn trong mộng tưởng mà thôi... Cái tuổi "nhạc mẫu, nhạc
gia’’, cái tuổi ’’làm ông bà’’... cũng đã đến với chúng ta
rồi. Cái tuổi gần đất xa trời không chờ không đợi cũng gần
kề...
Chừ ngồi đây trên quê lạ xứ người lòng
người xa xứ chợt nghe tiếc nuối không thôi... Chợt nghe nỗi
thương nhớ như nước lũ kéo về tràn ngập tim nhớ... Nhớ lại
những nghịch ngợm, phá phách của lũ quỷ 12C tụi mình lúc đó mà
nghe lòng chợt ấm lại một cách chi lạ!!!
Ðôi khi Tuyết Phan chợt nghĩ : "Tuổi đời
thơ dại qua nhanh quá’’... mà hối tiếc không nguôi... Thôi
thì, chỉ biết ngậm ngùi thương nhớ tháng ngày dễ thương đó chứ
biết làm sao hơn, phải không các bạn ??? Ðời người như những
con sóng bấp bênh, chao đảo... Rồi cuối cùng cũng bình bình
,an an... nhẹ nhàng trôi dạt vào bờ và ngủ yên đến hết một
đời...
...... Năm 1973, một buổi sáng trời sắp
vào Xuân, trong sân trường Hồng Ðức, đám con gái lao xao như
bầy chim non vỡ tổ đang xếp hàng chờ giờ xe đến đón vào phi
trường Ðà Nẵng (Tuyết Phan tin rằng, ai trong chúng ta chẳng
bao giờ quên những lễ kết nghĩa, đỡ đầu với những binh chũng
quân đội lúc bấy giờ). Hôm nay 11C và 11A đại diện cho trường
NỮ TRUNG HỌC HỒNG ÐỨC dự lễ kết nghĩa với Sư Ðoàn 1 Không
Quân, đồn trú tại Ðà Nẵng. Tám giờ 30 phút, hai xe "cam nhông"
đến và đậu trước cỗng trường. Chúng tôi la ó không chịu lên xe
khi biết xe không có ghế ngồi. Nhưng tiếng la vang trên máy
"phóng thanh’’ của ông Cung Thế Mỹ, Tổng giám thị của trường
đã làm chúng tôi "dịu’’ cơn la hét. Rốt cuộc rồi chúng tôi có
cự nự gì đi nữa cũng phải ngoan ngoãn bước lên xe vì ai trong
chúng tôi cũng không muốn bị ông CT Mỹ phạt cấm túc cuối tuần
(vì cuối tuần ai cũng có những cuộc hẹn hò với người ta mà...,
phải không các bạn???) ...... Bầy con gái dễ thương như thế mà
thầy CT Mỹ nỡ đành lùa lên xe như lùa vịt không chút xót
thương... Dễ ghét quá phải không các bạn??? Ông CT Mỹ lúc đó
là "hung thần’’ của bầy con gái Hồng Ðức mà ai cũng biết...
Tiếc công mình buổi sáng thức dậy sớm, ủi chiếc áo lụa mới
nhất thật thẳng, giờ đây bị nhăn nhó hết cho coi vì xe không
có chỗ ngồi, thì thế nào cũng ngã nhào lên nhau thì còn chi
lụa với là...
Và rồi xe chuyển bánh, ngó qua bên
trường Phan Châu Trinh cũng có hai chiếc xe nhà binh chở mấy
anh học trò đồng phục trắng như chúng tôi. Khi xe lớp tôi vượt
qua mặt thì tiếng la hét của bên con trai vang lên ồn ào cả
một góc phố...
Sau buổi lễ, chúng tôi được những anh
chàng Không Quân ăn mặc thật đẹp, đưa chúng tôi đi thăm những
chiếc máy bay và những dụng cụ cơ khí thuộc binh chũng Không
Quân. Thật ra lúc đó chúng tôi chẳng có hứng thú cho lắm với
những khối sắt vô tri vô giác đó. Vì thế, chúng tôi tách rời
khỏi nhóm và đứng lại một góc và đang tìm xem có cái chi phá
phách được cho vui thì đúng là đáng đời cho mấy tên 12B??? (TP
không nhớ là B mấy nhưng chắc chắn không phải là 12B3 hoặc 12A
vì trong bầy con gái của TP có quen với hai lớp nầy). Có 3 tên
PCT đang "thả dê’’ rề rề đến gần tụi nầy... Lời qua
tiếng lại ngọt ngào của lũ quỷ chúng tôi đã làm cho 3 tên "thả
dê’’ quên mất đường về. Gió phi trường se se lạnh, trời vào
xuân nắng vàng nhè mhẹ trãi dài sân bay. Ba chàng "thả dê’’ cứ
thế mãi mê " tán dê tán vượn’’ với lũ quỷ chúng tôi mà quên
mất xe chở "dê’’ của mấy ông đã chuyển bánh trở về "Hạ Giới’’
mất rồi.
Chúng tôi lần lượt lên xe để sửa soạn
trở lại trường. Nhìn thấy "ba chàng thả dê’’ đang chơ vơ quay
quắt mà TP thậy tội chi lạ... Thôi thì lên xe về với tụi nầy
nếu như không muốn đi "lô ca chân’’ trở về trường... Nghe TP
lên tiếng như vậy, mấy chàng chăn dê như mở cờ trong bụng, vui
vẽ leo lên xe về chung mà lòng không một mảy may nghi ngờ lòng
dạ của lũ quỷ chúng tôi, cứ tưởng mình đang lọt vào giữa đám
"Tiên Nữ’’ xinh đẹp mà tha hồ về trường lên mặt với bạn bè
cùng lớp...(Viết đến đây TP cười đến chảy nước mắt). Nhớ lại
hình ảnh lúc đó mà nghe lòng dâng lên niềm tiếc nuối: cái thuở
dại khờ, nghịch ngợm vô tư... đã không ngờ ngắn ngủi thế
thôi... Ôi! Biết lấy gì để đổi lại thơ ngây???
Xe bắt đầu rời phi trường Ðà Nẵng trở về
trường. "Ba chàng thả dê’’ lúc nầy vẫn chưa có dấu hiệu gì gọi
là "sợ" hết. Trò chơi của lũ quỷ 11C, nhóm TP bắt đầu đã làm
cho ba chàng nao núng. Trước hết tụi nầy dồn ba chàng vào
giữa. Thay vì lọt vào giữa "Bầy Tiên Nữ Áo Trắng Xinh Ðẹp" thì
đàng nầy mấy chàng thả dê đang rơi vào tay của lũ quỷ phá
phách nhất lớp 11C… PT, XB, BL… Mấy nhỏ bạn gan nhất đã cho
mỗi chàng một cái nhéo tai thật đau. Tiếng la “úi dza” khe khẽ
đã làm cho bầy con gái cười thật thú vị. Thấy ba chàng thả dê
đưa tay lên thoa thoa vào ba cái lỗ tai đỏ au mà TP thấy tội
tội làm sao!!!. Chưa hoàn hồn thì nhỏ HP, KT, KL đã tặng thêm
ba cái nhéo khác đau đến nỗi tiếng la “úi dza” của ba chàng
không còn khe khẽ như lúa nãy nữa mà đã la toáng lên đến quay
quắt (Trời ơi, TP nghĩ, nếu bài viết nầy được đăng lên báo
VIẾT VỀ ÐÀ NẴNG TRONG TÔI mà có một trong "ba chàng thả dê"
năm xưa đọc được bài hồi tưởng của TP, không biết có tìm lại
tụi nầy để "thanh toán" không nhỉ ??? (Ban biên tập ơi, nếu
bài nầy được đăng thì xin các anh giữ bí mật địa chỉ giùm TP
nghe…)
Trò chơi đến đây chưa chấm dứt vì
đường trở về "Hạ Giới" của ba chàng thả dê còn xa thăm thẳm.
Tiếp đến là trò chơi "em dzuốt tóc anh", mới nghe qua âm thanh
thật êm dịu, nhưng khi ba chàng thả dê nếm mùi vị của trò chơi
nầy thì mắt nổ đom đóm la oai oái… Nhìn thấy thần sắc trên
gương mặt của ba chàng từ đỏ chuyển sang xám xanh mà trông
thật thảm thương. Chẳng bù lúc nãy, "thả dê" sao mà "xung" dễ
sợ. Cảm thấy ba chàng đã "nếm" đủ “đau đớn” rồi nên lũ quỷ bọn
nầy chuyển sang nhịp điệu êm dịu hơn. Lợi dụng lúc xe thắng
lại, cả bọn nhào vô ôm chặt ba chàng "đến không còn chỗ cựa
quậy" (TP cười đau cái bụng đây nè…). Trời vào Xuân mát mẽ thế
kia mà ba chàng mồ hôi ra ướt đẩm cả lưng áo và tóc tai dầm
dề…
Rồi cuối cùng đường trở lại "Hạ Giới"
của ba chàng cũng đến hồi kết thúc. Nhưng trước khi đặt chân
trở lại “Hạ Giới”, bầy con gái 11C Hồng Ðức đã không quên kết
thúc trò chơi bằng cách "móc nối" với chú tài xế cho xe chạy
thẳng vào sân trường Hồng Ðức. Lũ quỷ chúng tôi vây quanh ba
chàng không cho xuống xe. Ðã vậy, đứa thì đấm vào lưng thùi
thụi, đứa thì nhéo, đứa thì bứt tóc…Bầy con gái la hét, cười
ầm cả một góc sân trường. Lúc đó, ông CungThế Mỹ la lên: “Lũ
quỷ chúng mầy có để cho chúng nó về trường hay không thì trả
lời ???" Thầy Cung Thế Mỹ gọi bầy con gái chúng tôi là "chúng
mầy nầy, chúng mày nọ" (chẳng dễ thương chút nào hết các bạn
hả???). Lũ quỷ đành nới vòng vây thả ba chàng ra. Vừa thoát
khỏi vòng vây, ba chàng vừa chạy vắt giò lên cổ vừa không quên
đưa nắm tay ra trước mặt hăm he “chúng ông sẽ trả thù"…Hi !!!
Hi !!!…
Cười một bữa muốn mỏi miệng… Ôi một buổi
sáng mùa Xuân thật thi vị và nhớ đời của bầy con gái 11C Hồng
Ðức và cũng là một kỷ niệm thật "dễ thương" cho "ba chàng thả
dê" cuối năm trung học.