Miền Trung đã
bắt đầu đón nhận những cơn mưa phùn
làm tê tái lòng người , mùa đông đó có những thằng con
trai đang còn lang thang nơi ngưỡng cửa Đại Học ,
đã mộng mơ theo tiếng gọi của con dế mèn Tô Hoài ,
bỏ trưởng , bỏ lớp , bỏ thầy cô , bỏ cả tuổi mộng mơ,
đành đoạn nhất là đã bỏ những mối tình dang dỡ
đầy ắp kỷ niệm để đi tìm một chuyến phiêu lưu theo
con tàu bồng bềnh sóng nước của Đại Dương mênh mông
với bao nhiêu bờ bến la. ...Có một chiều , trời đã vào
đông , nhưng bỗng nhiên chợt nắng , những tia nắng
mềm êm a? trãi dài trên khu phố chính Trần Hưng
Đạo HUẾ , xuất hiện những chàng thuỷ thủ quân phục
trắng tinh , áo veste dạ đen sậm , lang thang dạo phố phường
,
những anh chàng giang hồ lãng tử đó đi trong gió
heo may lạnh lạnh như chất men rượu đã quyễn rũ chúng
tôi chọn đời lính thuỷ . Quyến rũ hơn nữa , sáng sớm
ngày thứ bảy hôm sau , hai chiếc tàu nhỏ cặp cầu
Thương Bạc , chở một toán học sinh , sinh viên đi thăm
một chiến hạm đang neo tại cửa biển Thuân An , vui ơi
là vui , theo dòng Hương trôi ra biển , trời như chìu
lòng người , nắng của ngày lập đông trong veo và ấm
lạ thường ,lên thăm viếng một chiến hạm , nơi đây
tiếp xúc bao nhiêu điều mới la. về nếp sống của một
người thuỷ thủ trên tàu , những làn sóng lăng tăng dào
dạt bên mạng tàu , xa xa trời nước bao la trầm bỗng theo
lời ca tiếng hát của mọi người :
Toán chiến sĩ Hải Quân hôm nay ra khơi , bờ nước Nam
gió khơi nồng máu say .
Ra đi không vương thê nhi , miền Bắc núi tuyết rét buốt
Quen vui trong muôn phân ly
Sống sô trên ngàn trùng sóng . Vui say trên Nam Băng Dương
.
Nước xanh hồn Thái Bình Dương
Ra khơi sóng vang dạt dào
Mêng mông sóng vang trên tàu ...
Những đam mê đó rạo rực trong lòng của đám thanh niên
Huế , đến ngày đầu Xuân năm ấy , chúng tôi khoãng 200
người , phần lớn là Sinh Viên Đại học Huế nộp đơn
dự thi vào khoá Sĩ Quan Hải Quân , hội đồng thi
đặt tại Căn Cứ Hải Quân Đà Nẳng Sơn Chà . Chúng tôi
tình nguyện chấp nhận đời thuỷ thủ với niềm hăng say
của tuổi trẽ , rạo rực của con tim phiêu bồng ,với
khẩu hiệu quyến rũ chúng tôi : CÁC BẠN GIA NHẬP HẢI
QUÂN ĐỂ CÓ MỘT KIẾP SỐNG HẢI HỒ , MỘT NGÀNH HỌC
UYÊN BÁC , MỘT NGHỀ NGHIỆP CAO QUÝ
Sau ngày thi tuyển khoảng hai tuần , một tối no. , tôi
nghe trên Đài phát thanh Huế đọc danh sách 12 thí sinh
trúng tuyển , lòng phân vân không biết
buồn hay vui , tôi vào lính chắc chắn Ba Me tôi không bằng
lòng , tôi còn trong tình trạng được tiếp học , ngày đó Nam
Sinh Viên mà ở
lại lớp một năm thì phải thi hành lệnh tổng động
viên, nhập ngủ vào quân trường Thủ Đức , đường học hành
của tôi chưa có trở ngại , nhưng tôi tự chọn cho
mình con đường trong tương lai , Tôi đi vào Hải Quân với
tất cả ham mê của tuổi trẻ , của lòng yêu quê hương , quê
hương
đang quằn quại trong chiến tranh Nam Bắc .
Ngày tôi lên đường nhập ngủ , nước sông HÀN Đà Nằng
dâng cao , Ba Má va em gái tôi ra tận bờ sông đưa tiễn ,
chiếc tàu nhỏ chở 12 đứa chúng tôi qua Hải Khu Đà
Nẵng ngoài Tiên Sa để nhập trại , chờ Chiến Hạm đưa
về quân Trường Hải Quân Nha Trang , Hình ảnh nhưng
người thân yêu xa dần rồi mất hút , tôi mơ hồ
thấy Me tôi khóc , Ba thì trầm ngâm đứng lặng , riêng
đứa em gái vẫn nở nụ cười hồn nhiên vô tư :
Mưa vẫn mưa dài trên lối đi
Giọt mưa rơi ướt tuổi xuân thì
Em tôi từ độ em mười sáu
Vô tư chưa biết sầu biệt ly
Tôi bùi ngùi , lần tay vào vào cổ , mân mê lá bùa mà
Me đeo cho tôi và nói Me thỉnh từ một vị sư già nào
đó làm bùa hô. mạng cho tôi , tôi chợt ân hận vì
đã đem nỗi buồn đến cho những người thân yêu nhất đời .
Chiếc tàu nhỏ đưa 12 đứa con trai mặt mày non choẹt ,
ngổ ngáo đến Hải Khu Đà Nẵng , Thiếu uý Thiệt
phòng nhân viên của Hải Khu đón tiếp chúng tôi lập
thủ tục nhập trại , đời lính bắt đầu từ đây hay sao ?
tôi tự hỏi và cãm thấy trong lòng có nhiều sự đổi
thay , nhưng tuổi trẽ ham vui chúng tôi bắt đầu làm quen
nhau
8 người quê quán gia đình tại Huế , 2 người Đà Nằng và
2 là người Quãng Nam Quãng Ngãi . Chúng tôi là những
thí sinh trúng tuyễn miền Trung , Phần lớn đại đa số thi
tại SaiGon` , trình diện trại Bạch Đằng , để cùng về
nhập khoá tại Nha Trang , tổng cọng
100 Sinh Viên được tuyễn lựa trên toàn quốc qua một kỳ
thi tuyễn
Trong những ngày tạm trú tại đây , mưa gió buồn bã
vây quanh , một eo biển nhỏ mênh mông nước , một vài
chiếc tàu nhấp nhô đem lại cho chúng tôi nỗi buồn man
mát , nhớ mông lung những tháng ngày cắp sách đến
trường , thật sự rồi , chúng tôi bắt đầu giã từ
tuổi học trò mộng mơ , gởi lại bên bờ sông Hàn chùm
phượng vĩ , tiếng ve sầu và biết bao kỹ niệm êm đềm
mà suốt đời vương vấn mãi .
Tạm trú được ba ngày , ngày thứ tư chúng tôi được
đưa xuống một chiến hạm mang số HQ 09 , HQ Thiếu Uý
Rạng ( Khoá 9 ) , Sĩ Quan đang phục vụ trên chiến hạm làm
Sĩ Quan trách nhiệm toán chúng tôi trong suốt chuyến hải
hành Đà Nẵng - Nha Trang , ông ta tập họp chúng tôi tại
sân giữa của tàu để nói lời khích lê. , Giới thiệu
trường Hải Quân Nha Trang , nơi chúng tôi sẽ có 2 năm hoc
Hải Nghiệp :
Trung tâm Huấn luyện Hải Quân Nha Trang do Hải Quân Pháp
xây cất và khánh thành tháng 11 năm 1951 theo tiêu chuẩn
của Trường Hải Quân BREST của Pháp , sau hiệp định
Genève ( 20/04/54) bàn giao lại cho Quân lực VNCH với sự
trợ huấn của HQ /Hoa Kỳ . Trường toạ lạc trên một khu
đất rộng đối diện với bờ biển Nha Trang muôn
đời rì rào sóng vỗ , giới thiệu lịch sữ chiến hạm
chúng tôi đang quá giang , Chiến hạm mang tên TỔ YẾN HQ
09 , là loại tàu tuần dương PCE ( Patrol Craft Escort )
được Hải Quân Mỹ chuyển giao đầu năm 1962 .... và những
hoạt đông của nó trong thời gian phục vụ trong hạm đội VNCH
.... Giọng nói của Thiếu uý Rạng ấm và hùng hồn cho
chúng tôi sự bình tỉnh trở lại , sau đó chúng tôi
được hướng dẫn thăm tàu và được khuyến khích tham
dự các hoạt động của tàu trong suốt thời gian Hải Hành .
Chiến hạm ra khơi trong mùa biển động , con tàu lắt lư
theo từng cơn sóng bạc đầu , ngay ngày đầu tiên , tất
cả đều mằm liệt trên các giường nệm dành riêng cho
chúng tôi , thuỷ thủ đoàn ai nấy đều làm việc vui vẽ ,
chỉ có bọn chúng tội những lính mới tò te , mơ mộng
tình yêu biển , những ngày tháng phiêu du đó đây trong
mênh mông của Đại Dương bao la , giờ đây đã vỡ mộng
, những tấm thân mằm im bất động , từ chối những
lần được mời đi ăn cơm của người phụ trách ẩm thực
, TH/UY Rạng cho mỗi tên vài bao nylon để nôn mữa ,
ông tươi cười nhìn lủ chúng tôi và nói - Ngày xưa khi
mới ra trường , tôi cũng như các anh , còn say sóng nhiều
hơn nữa , nhưng dần dần quen đi , bây giờ thì cãm thấy
thích thú trong những ngày đi biển . Vừa nghe hết câu
này , một đứa trong bọn buột miệng la " Trời ơi ",
thế là tất cả những gì còn trong bụng nó đều tuông ra
khỏi mồm , văng tung toé vào ngươi TH/UY Rạng
Chúng tôi nắm liệt một ngày không ăn uống , có đứa
tè ra cả quần , Th/uy Rạng bảo phải ăn uống vào
để mà nôn mữa , chứ không thì sẽ bị đau bao tử ,
ông không cho chúng tôi uống thuốc say sóng , ông bảo thuỷ
thủ không biết loại thuốc này , ngày xưa tôi vừa đeo Xô
vừa làm việc , làm việc và nôn oẹ là hai động tác
đưa người thuỷ thủ đển bến bờ mộng mơ . Còn tàu
chòng chành nghiêng ngả , sóng càng lớn phủ mũi tàu trắng
xoá , ông giải thích thêm , đây chỉ là sóng cấp 6 trong
9 cấp của sóng và chỉ là sóng dọc ngang , nếu gặp sóng
ngầm thì càng vui hơn , loại sóng này đưa thân thể vào
tình trạng mất trọng lượng và mình cảm thấy phiêu bồng
vào một thế giới thần tiên , rồi còn gặp bão nữa ,
nói đến đây ông cười , nụ cười mà tôi nhớ mãi
người Sĩ Quan đàn anh vui tánh .
Chúng tôi hình như bị chạm tự ái , tuổi trẻ mà , đâu
có chịu thua bao giờ , chúng tôi đồng loạt đứng dậy ,
lê lết đi làm vệ sinh cá nhân , ăn chút cháo cho ấm lòng
người lính biển Quốc Gia , Lê Đình Đức , tên chì
sóng nhất trong bọn , đi tới đi lui , miệng lẩm bẩm
như đọc kinh sám hối , Nguyễn văn Kha bò lên boong tàu
để nhìn đại Dương mênh mông mà lòng hối hân , Hà thúc
Thuỵ thì thào - Tau muốn xin về , không đi Hải Quân nữa ,
Hồ văn Nam xổ tiếng Đức giọng Huế , mong chóng đến Nha
Trang xin giải ngủ về học tiếp cho hết cái cử nhân toán
, Nguyễn văn Sương người hùng của thôn Vỹ Dạ tuyên
bố ồn ào với bộ mặt xanh mét : Phóng lao phải theo lao ,
ta sẽ chiến thắng biển cả , sau đó nó chớp chớp đôi
mắt và hát bài Quốc Ca . ...
Riêng tôi , sau hai ngày không ăn , chỉ uống nước lã ,
bao nhiêu chất đắng , chất vàng của bao tử đã trút đầy
bao nylon , tôi gượng ngồi dậy leo lên cầu thang để lên
boong tàu , nắng vàng chiếu rực rỡ , mây trời xanh biếc
, đàn hải âu bay là là xung quanh tàu , từng đợt sóng
lớn phủ trắng xoá mũi tàu , không khí trong lành dễ
chịu , con tàu vẫn tròng trành lắc lư đi dưới sóng ,
với trời biển mênh mông , con tàu chỉ là chiếc lá nhỏ
trôi giữa dòng , vũ trụ bao la , con người chỉ là hạt
nước trong đại dương vô cùng tận . Tại đây tình cờ
tôi gặp anh Lân , Huynh trưởng Gia Đình Phật Tử Hải
Châu của tôi ngày trước , anh bây giờ là Thượng Sĩ
điện khí phục vụ dưới tàu , anh em mừng vui bất ngờ ,
anh thấy tôi say sóng cũng phì cười , tôi quen lần với
sóng gió , không còn chóng mặt , buồn nôn và thấy
khoẻ hẵn nhờ mấy múi cam anh cho ăn , anh em tâm sự ...
ngày nào cùng với các thanh niên thiếu nữ Phật Tử bên
ánh lữa trại bập bùng Sơn Trà , Non Nước , Mỹ Khê ,
Mỹ Thị , Quá Giáng , Đò Xu ... cả một thời thơ dại lại
trở về , thành phố Đà Nẵng thân yêu chập chờn trên
sóng nước đưa con tàu về đến bến bờ hoa mộng .
Qua ba ngày ba đêm sóng gió , tàu neo trước bải biển Nha
Trang trong một sớm mai nắng đẹp , tất cả chúng tôi đã
tỉnh lại sau những ngày chập chờn triền miên rã rời
, chúng tôi tắm rữa sạch sẽ , thay áo quần mới dĩ nhiên
vẫn là quần áo học trò , điễm tâm ngon lành sau ba ngày
nhịn đói , tất cả sẵn sàng để xuống tàu nhỏ đưa vào
Trung Tâm huấn luyện Hải Quân .
12 thằng học
trò cù lần tập họp tại sân giữa chiến hạm để nghe Hạm
Trưỡng nói vài câu từ giã , lần đầu tiên thấy mặt Hạm
Trưỡng , trong bộ quân phục màu vàng giãn dị , tươi
cười nói chuyện với chúng tôi :
_ Chúng tôi sẽ đưa các anh vào nhập học tại Trung Tâm huấn
luyện Hải Quân Nha Trang , tại đây các anh sẽ được trao
dồi kiến thức lý thuyết về Hải Nghiệp , thời gian hai năm
. Sau đó các anh ra trường và được đi thực tập trên các
chiến hạm của Đệ thất Hạm Đội Mỹ để thực hành , khi
các anh về nước , chính thức đi phục vụ Hạm Đội như
chúng tôi , Chúc các anh thành công trong cuộc sống mới .
Chúng tôi đồng loạt cám ơn Hạm Trưỡng , trong lòng phơi
phơi như sóng gió dạt dào vây quanh
Bình minh trên biển , lộng lẫy huy hoàng , mặt trời
chiếu lung linh trên sóng nước lăng tăng như thuỷ tinh vỡ
, Chúng tôi đã thấy quân trường của mình trãi dài trên
bải cát trắng , phía trước là hàng thông xanh lao xao
tiếng gió , những con dã tràn xe cát thành những viên tròn
nhỏ để rôi tan biến sau đợt sóng mong manh , tuổi trẽ
dễ nhớ và cũng dễ quên , mệt nhọc trong chuyến hải hành
không còn nữa , thay thế bằng những rạo rưc của một
tương lai :
Các chiến hữu Hải Quân bên nhau hôm nay .
Cùng hát vang , những tâm tình ngất ngây .
Trao nhau bao nhiêu tâm tư , Ngồi nhớ những lúc chiến đấu
. Bôn ba qua bao gian nguy , Những khi vượt ngàn sóng
Vui say trên Nam Băng Dương . Nước xanh hồn Thái Bình Dương
.Ra khơi sóng vang dạt dào .
Mênh mông sóng va thân tàu ...
.... Mờ mờ xa mây núi , Bờ bờ xa ra khơi .
Đi không quên bến bờ chờ , Ra khơi trùng dương bát ngát ...
Ngày về Tổ Quốc ghi tên ...
Tôn Thất Phú Sĩ
PCT