Trở lại với con rạch của tụi mình. Con rạch cong cong quanh quanh chạy
tuốt vô xóm chợ, chui qua cây cầu đúc của con lộ cái rồi đi mất hút ra
ruộng và rừng tràm. Hai bên bờ rạch là hai con đường đất dùng cho người
đi bộ và xe đạp. Nhà cửa cất dài theo hai con đường đất. Mỗi nhà nằm
trong một khu vườn đầy cây ăn trái và hoa kiểng. Hai bờ, lâu lâu, được
nối với nhau bằng một cây cầu khỉ. Mỗi cây cầu khỉ đều có một cái tên :
cầu cây gừa ( vì nó nằm cạnh cây gừa ), cầu cây trôm ( cạnh cây trôm ),
cầu bà Sáu Lộc ( nằm trước nhà bà Sáu Lộc, chớ không phải bả dựng cây
cầu đó !), cầu ván ( làm bằng hai tấm ván thay vì hai cây tre ) v.v&Tía
tao nói về sau, ông nội mày bỏ tiền ra xây một cây cầu đúc, giúp cho dân
chúng đi lại dễ dàng. Mầy nhớ cái cầu đúc nằm ở xóm chợ không ? Ðó, cái
cầu đó, đó ! Người ta gọi là " cầu ông Cả ". Không biết mầy có biết rằng
ông nội mầy hồi đó được dân chúng thương lắm không ? Tía tao nói rằng
ổng thôi làm " Cả " từ thời Tây lận, nhưng dân trong vùng vẫn gọi ổng là
" ông Cả ". Hồi trào Việt Minh, ông nội của mầy là người chức sắc cũ duy
nhứt không bị cho đi " mò tôm ". Ðể thấy ổng ăn ở có nhơn biết chừng
nào.
Nói đến cầu khỉ, tao nhớ hoài chuyện bà Năm Chiện té rạch. Bả té đâu hồi
tụi mình chưa sanh. Lớn lên nghe kể lại mà bắt tức cười. Mầy biết không
? Hồi xưa, rạch Cồn Cỏ chỉ có loại cầu khỉ " một cây tre ", trơn trợt
khó đi ( Về sau, dân chúng cặp thêm một cây tre như tụi mình đã thấy )
Một hôm bà Năm Chiện đi tới giữa cầu, hụt chân té xuống rạch. Người ta
nghe tiếng bà Năm la chói lói :" Bớ làng xóm ! Bớ làng xóm !" Rồi giọng
bả bỗng thấp xuống :" Ủa mà cạn !" Thì ra bả không biết lội, hồi té là
la làng kêu cứu, chừng coi lại thấy nước mới tới lưng quần, bả té nhằm
nước ròng. Bà con lối xóm nghe la, chạy ra thì thấy bà Năm Chiện lóp
ngóp bò lên bờ rạch, miệng cười lỏn lẻn mắc cỡ ! Chuyện này về sau khi
tao đi làm việc ở Sàigòn, tao có nghe kể nhiều lần. Họ kể " có bà đó "
chớ không nói là bà Năm Chiện, và họ kể như là chuyện tiếu lâm đặt ra để
cười chơi. Ðâu có ai biết là chuyện tiếu lâm đó xuất xứ từ con rạch Cồn
Cỏ của quê mình !
Ở làng Nhơn Hoà Cồn Cỏ, trẻ con chia ra thành bọn để đi chơi với nhau.
Bọn mình có ba đứa : thằng Ðực Nhỏ, mầy, tao. Mầy còn nhớ thằng Ðực Nhỏ
không ? Cái thằng học dở ẹc, tánh tình thì ngổ ngáo, học chung với tụi
mình nhưng lớn hơn tụi mình tới ba tuổi. Vậy mà chơi với bạn, nó tốt vô
cùng. Có cái gì ăn nó cũng chia và nó hay bầy đặt trò chơi này trò chơi
nọ. Nó lúc nào cũng ra vẻ đàn anh bảo vệ mầy với tao. Nó nói với bọn trẻ
khác :" Thằng Cương, thằng Lân là bạn của tao, đứa nào đụng vô là biết
!". Mầy có biết nó nói với tao làm sao không ? Nó nói : "Thằng Cương
hiền khô nhát hít . Nó là cháu ông Cả chớ tụi xóm Chợ đâu có coi ra gì.
Tụi nó không nể nang ai hết, bắt nạt được là tụi nó bắt nạt. Tao phải
dằn mặt tụi nó trước như vậy ". Rồi nó nhìn tao :" Còn mầy thì tao khỏi
lo ". Nó biết rằng tao cũng không vừa gì !
Không biết mầy còn nhớ vụ bọn mình đi ăn cắp tôm không ? Bọn mình ở xóm
Cồn, gần sông cái, nên biết mặt gần hết mấy ông thợ câu. Một bữa nọ
thằng Ðực Nhỏ hỏi :" Tụi bây muốn ăn tôm nướng không ? ". Tụi mình hỏi
lại :" Tôm ở đâu mà nướng ? Mầy câu hả ?". Nó nói :" Muốn ăn thì đi theo
tao ". Nó dẫn tụi mình ra ngoài vàm, chỉ tay ra đó :" Tôm cả đống ở
ngoải ". Tụi mình nói nó xí gạt nên vừa " xì " một tiếng vừa quay trở vô
định về. Nó níu lại : " Thiệt mà ! Ông Hai Sầm câu tôm ổng rộng tôm
ngoài đó đó ". Rồi nó giải nghĩa :" Tao thấy ổng đi câu về là ổng thả
cái rọ tôm có treo cục đá xuống sông. Cái rọ có sợi dây dính vô khúc củi
nổi trên mặt nước để làm dấu. Tụi bây dòm coi ". Nước đang ròng. Cách bờ
độ ba thước có khúc củi nhỏ lắc lư lắc lư như muốn trôi mà bị cái gì rị
lại phía dưới. Mầy nói :" Tôm của người ta, ăn cắp chúng bắt chết ". Nó
cười :" Mình lặn xuống xin mỗi đứa một con ăn chơi. Ăn nhầm gì ? Chừng
nào rinh hết cái rọ của ổng mới là ăn cắp chớ !". Ba đứa dợm bước xuống
sông để lội ra đó thì tao khựng lại :" Không được ! Phải có một thằng
đứng canh. Rủi có người thấy tưởng tụi mình ăn cắp cái rọ thì khổ ". Vậy
là mầy được chỉ định đứng canh trên bờ. Tao lại nghĩ lại :" Không được !
Nước ròng chảy mạnh, ba con tôm, tay nào cầm tay nào lội ? ". Thằng Ðực
Nhỏ " Ờ " rồi ngồi bẹp xuống như cái bong bóng xì. Bỗng nó đứng phắt lên
chỉ vào cái quần dài bằng vải đen nó đang mặc :" Tao cột túm ống quần
lại, mình bỏ tôm vô quần rồi lội vô !". Rồi nó vừa cười ha hả vừa chạy
lại mấy cây chuối hoang gần đó tét mấy sợi dây thân chuối cột ống quần.
Mầy nói : "Mẹ ! Coi chừng càng tôm nó kẹp cho thấy bà !". Ðực Nhỏ vừa
nói vừa ra dấu :" Mình bẻ càng nó !". Tao chen vô :" Ờ&mà còn cái răng
cưa trên đầu nó nữa ". Nó dứt khoát :" Thì cũng bẻ luôn !". Vậy là hai
đứa tao đùng xuống sông, lội ra khúc củi, mò theo sợi dây lặn xuống. Như
đã giao hẹn hồi lội ra, tao lãnh phần bắt tôm, nó lãnh phần bẻ càng bẻ
răng cưa rồi "nhốt " vô quần. Ðang làm tới con tôm thứ hai thì bỗng
thằng Ðực Nhỏ trồi lên mặt nước la làng chói lói. Tao hết hồn nắm đầu nó
vừa lội vừa kéo vô bờ. Nó vùng vẫy như điên, hất tay tao ra rồi chìm
xuống nước. Trên bờ, mầy nhớ không , mầy vừa nhảy đông đổng , vừa la :"
Chết cha ! Thằng Ðực Nhỏ bị ma da rút rồi ! Chết cha !". Vô tới bờ, tao
chưa biết phải làm sao thì thằng Ðực Nhỏ trồi đầu lên, mặt mài nhăn nhó,
vừa lội vô vừa rên :" Ðau thấy mẹ ! Trời ơi ! Rát thấy mẹ !". Chừng nó
đứng lên mới thấy cái quần nó tuột xuống hai ống chân, còn hai bên bắp
vế của nó thì máu me tùm lum như bị đâm bị cắt. Nó nói như mếu :" Mẹ bà
nó ! Mình quên con tôm còn có cái đót giấu ở dưới đuôi nữa ! Nó búng
đuôi chém tao đau thấy ba bốn ông Trời ! Tao phải lặn xuống cởi quần cho
nó phóng ra sông !". Thằng Ðực Nhỏ vừa nói vừa khoát nước rửa máu chừng
đó mới thấy cái đùm giữa của nó còn nguyên chỉ bị thương ở đùi. Hú vía !
Thằng Ðực Nhỏ sau này đi lính đánh giặc rồi chết trận ở Kontum. Nó chưa
vợ chưa con, cũng may cho nó.
Trở về với con rạch của tụi mình. Trẻ con đi học về là nhảy ùm xuống
tắm. Người lớn còn đợi nước lớn mới tắm chớ con nít thì nước lớn nước
ròng gì cũng tắm được hết, bởi vì tắm lội là một trò chơi. Nhắc đến vụ
tắm rạch, tao còn nhớ tới chuyện này. Chắc, tao nghĩ, mầy cũng còn nhớ.
Hôm đó, mầy bận cái quần xà lỏn mới tinh của má mầy vừa may cho. Mầy sợ
quần ướt nên cởi quần vắt lên cây gừa, ở truồng nhào xuống lội. Hồi thời
tuổi nhỏ, tụi mình tắm ở truồng là thường. Tắm giỡn đã rồi leo lên bờ
thì đứa nào đã ăn cắp cái quần mới. Mầy mếu máo khóc, tao phải qua nhà
tao lấy cái quần cho mầy mượn mà mặc đi về. Hôm sau đi học, mặt mầy buồn
xo. Mầy trật đít ra cho tao coi hai lằn roi đỏ ửng ! Vụ đi tắm mất quần
đó, chắc mầy còn nhớ mà ! Cho dù đã mấy chục năm, hai lằn roi đó làm sao
quên được ?
Vậy mà đã mấy chục năm ! Tụi mình xa lần con rạch Cồn Cỏ từ hồi lên tỉnh
học trung học. Rồi xa luôn từ ngày mầy đi Tây, còn với tao thì kể cũng
gần như xa luôn từ ngày tao đi lính. Mầy không biết chớ hồi tao đi lính,
tao đánh giặc lì lắm. Bạn đồng đội nói tao là :" Thằng Lân ăn pháo, chỗ
nào Việt Cộng bắn rát là có nó lăn tới ". Rồi tụi nó đặt cho tao cái hỗn
danh " Lân pháo ", hỗn danh này tao mang tới ngày mất nước. Suốt cuộc
đời nhà binh của tao, tao đánh giặc không biết bao nhiêu trận, có vào
sanh ra tử, có thắng có thua&nhưng không hiểu sao tao chưa hề bị thương
một lần ! Vậy mà hôm tao phải liệng súng đầu hàng vào cuối tháng tư 75 ,
tao nghe đau điếng như vừa lãnh một viên đạn. Lần đó, tao không đánh
giặc vậy mà tao lại bị thương , bị thương ở trong lòng. Vết thương đó,
bây giờ, gần hai mươi năm sau, vẫn chưa chịu lành. Mầy thấy không ? Kể
lại cho mầy nghe mà tao vẫn còn rơm rớm nước mắt.
Bên vợ tao có cơ sở làm ăn ở Marseille. Nhờ vậy, tao mới qua Pháp theo
diện đoàn tụ gia đình bên vợ. Mầy thấy không ? Cuối cùng rồi tao cũng
được đi Tây như ai ! Trước khi đi, tao có về thăm Cồn Cỏ. Con rạch nhỏ
bây giờ nó rộng huỵch, tại vì ghe thuyền bây giờ toàn chạy máy nên sóng
đập lở bờ. Cầu khỉ được thay bằng cầu ván. Cầu Ông Cả gãy hết một chân
lòi cốt sắt rỉ sét. Người ta nói hồi mới vô, mấy cha Việt Cộng thách đố
nhau bắn chơi ! Cái cồn đã được một ông lớn nào đó chiếm ngụ. Ổng xây bờ
kè, xây tường rào kiên cố, phía sông có cầu tàu, nhà thủy tạ, bên trong
là nhà lầu kiểu cọ theo điệu Tàu. Bây giờ mầy có về mầy nhìn không ra
đâu ! Người cũ chết bớt, đi bớt. Người mới, phần đông là dân cách mạng
tụi mình không quen, về cất nhà lầu dài theo rạch. Tao có đến thăm con
Huê, cái con nhỏ má lúm đồng tiền học chung với tụi mình đến hết lớp
nhứt, đó, rồi về sau nó bán vải ở chợ nhà lồng , có năm đó trong dịp Tết
nó tặng mầy một cái mu-soa thêu trước khi mầy đi Tây, mầy nhớ hôn ? Con
nhỏ đó, đó ! Bây giờ nó vẫn bán vải, vẫn chưa có chồng , coi hơi già hơn
tao một chút nhưng vẫn còn có duyên. Nó với tao nhắc không biết bao
nhiêu chuyện cũ, để lâu lâu thở dài&Khi con Huê tiễn tao ra đến cổng ,
nó đứng ngập ngừng một chút rồi bỗng nói một mạch lè lẹ như tụi mình trả
bài thuộc lòng thuở nhỏ : " Anh qua bên Tây, có gặp anh Cương nói em gởi
lời thăm ảnh ". Nói rồi nó bỏ chạy vội vào trong , tao thấy nó đưa tay
lên quẹt mắt mấy lần. Tao đứng chết trân, nhớ lại lời con Nhàn, em con
Huê, nói với tao cách đó khá lâu hồi tao gặp nó bán vải ở chợ An Ðông :"
Anh Lân biết không ? Chị Huê thương anh Cương từ hồi còn học lớp nhứt
lận !". Nó vừa nói vừa cười, tao tưởng nó nói chơi, té ra nó nói thiệt.
Tao kể lại chuyện con Huê cho mày nghe, tao biết mày không làm gì được,
nhưng tao vẫn kể. Ðể cho mầy thấy người con gái ở dưới quê mình nó thật
thà trung hậu đến mức độ mà khi đã trót thương ai thì thương cho đến
chết. Họ coi đó là sự tự nhiên. Cũng như, hễ đã là con rạch thì tự nhiên
phải có nước lớn nước ròng.
Hồi hôm, coi télé chương trình văn nghệ đài TF1, nghe hát bài " Dòng
sông tuổi thơ ", tao bỗng nhớ tới con rạch nhỏ quê mình. Rồi tao nhớ
mầy.
Cương ơi ! Bây giờ mầy ở đâu ?
( Truyện này tôi viết theo lời yêu cầu của người kể. Ông đó nói :" Nhờ
ông viết lại dùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Ðể nhắc nó đừng
quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Ðực Nhỏ, thằng Lân, con Huê" )
Tiểu Tử