|









|
|
|
Một Bóng Hồng Viết Nhạc: ĐÀO NGUYÊN

Ðào Nguyên
Tháng ngày
như những đợt sóng biển vỗ về trên bãi cát, khỏa lấp những dấu chân
người. Từ những niềm vui chúng ta đang có trọn vẹn trong tay, đến nỗi
buồn về những gì chúng ta đã mất … Tình yêu của con người dành cho con
người đối với cuộc đời, đối với cỏ cây tạo vật, đã đem đến cho ta chúng
niềm hạnh phúc được làm người …
Đó là những
những dòng chữ in nơi trang trong của bìa CD Trả Lại Cho Anh, gồm 10 bài
nhạc trữ tình của Đào Nguyên.
Nhạc sĩ Trần
Văn Khê (TVK), khi duyệt qua lịch sử âm nhạc của các nước Âu Mỹ trong
Tiểu Luận VĂN HÓA VỚI ÂM NHẠC DÂN TỘC, đã đưa ra nhận xét rằng, từ ngàn
xưa đến gần cuối thế kỷ thứ 19, ông không thấy có tên một nữ nhạc sĩ nào
cả. Trong giai đoạn này, chúng ta thường chỉ biết đến Bach, Beethoven,
Mozart, Lully, Debussy, Ravel, Tchaikowsky, Chopin …. Trong thời kỳ cận
đại thì gồm những Schonberg, Messian, Boulez. Bên Pháp, đến mãi đầu thế
kỷ 20 mới có bà Germaine Tailleferre thuộc nhóm "Sáu Nhạc Sĩ", và bà
Nadia Boulanger, người đã từng đoạt “Giải Thưởng Roma” về bộ môn sáng
tác. Ông tự đặt câu hỏi “Có bạn nào có dịp nghe một nhạc phẩm của hai nữ
nhạc sĩ ấy chăng?”. Riêng bản thân nhạc sĩ TVK, dù cư ngụ ở Pháp đã gần
50 năm*, dù đã từng theo dõi các buổi hòa nhạc cổ điển Âu Mỹ, thế mà ông
vẫn chưa được dịp nghe một nhạc phẩm nào của hai nữ nhạc sĩ này. Bên
Châu Á cũng vậy, theo nhạc sĩ TVK, chúng ta biết đến vua Phục Hy chế ra
đàn cổ cầm, cổ sắt của Trung quốc. Chúng ta biết Tư Mã Tương Như đàn bài
Phụng Cầu Hoàng rất hay, hay đến đỗi nàng Trác Văn Quân sau khi nghe
tiếng đàn này đã không còn thủ tiết thờ chồng nữa mà bỏ nhà theo chàng
Tư Mã này. Bá Nha đàn bản Lưu Thủy Cao Sơn cho chàng Chung Tử Kỳ nghe.
Tử Kỳ, khi nghe bạn đàn, có thể đoán được tâm trạng của Bá Nha khi nào
bạn nghĩ đến nước chảy, khi nào bạn tưởng đến mây bay, tạo nên một câu
chuyện được truyền trong nhân gian về sự đồng cảm tuyệt vời trong tình
bạn. Tại Việt Nam, theo nhạc sĩ TVK, chúng ta được biết đến tương truyền
về cây đàn bầu, hay đàn độc huyền, nhắc đến Trương Viên đi đánh giặc, vợ
ở nhà thay chồng nuôi mẹ. Nhờ tình hiếu đạo nên được tiên cho cây đàn để
độ nhật nuôi mẹ chồng. Về sau, chính cây đàn này đã giúp cho vợ chồng
sum họp. Về cây đàn đáy trong truyền thống ca trù có nhắc đến Đinh Lễ,
hay Đinh Dự, được tiên truyền cho cây đàn mầu nhiệm của thượng giới.
Theo nhạc sĩ
TVK, những tên tuổi được nhắc đến trên đều thuộc nam giới. Và một lần
nữa, nhạc sĩ tự đặt câu hỏi “Tại sao phụ nữ không có nhiều tài năng như
nam giới?” Theo nhạc sĩ, lý do đầu tiên là vì các sử gia thời đó hầu hết
là thuộc phái nam, nên thường có khuynh hướng chỉ nhắc đến tên những nam
nhạc sĩ. Lý do thứ nhì ông đưa ra, liên quan đến xã hội của các nước Á
Châu thời xưa, theo ông nhận xét, âm nhạc không được trọng dụng đúng
mức. Tại các nước Trung Quốc, Nhật Bản, Triều Tiên, vào thời đó, con
cháu học nhạc chỉ để thưởng thức chứ không được trình diễn tại các nơi
công cộng. Nhạc công trong triều đình chỉ được xem như lính lệ, lính
hầu. Lý do thứ ba, vì quan niệm xưa kia cho rằng những phụ nữ đàn hay
hát giỏi thường bị xã hội liệt vào hạng người "bán phấn buôn hương".
Những quan
niệm xa xưa về giai trò của người phụ nữ trong xã hội giờ đã thay đổi
nhiều. Người phụ nữ Việt Nam, đặc biệt những phụ nữ Việt Nam hiện đang
sống tại hải ngoại, không ít thì nhiều đã chịu ảnh hưởng của nền văn
minh Tây Phương, nền văn minh mà vai trò của người phụ nữ thường được đề
cao trong xã hội. Quan niệm xướng ca vô loại mà ta thường nghe đến lúc
trước cũng đã đổi thay. Vì thế, trong lãnh vực sáng tác ca khúc hiện nay
tại hải ngoại, chúng ta đã thấy sự dần dà xuất hiện của những đoá hoa
biết nói, tác giả những bản nhạc viết cho tình yêu đôi lứa, tình yêu quê
hương, và mỗi một đoá hoa này mang một sắc thái riêng biệt. Đào Nguyên,
hiện cư ngụ tại San José, Hoa Kỳ, là một trong những nữ nhạc sĩ này.
Theo Ðào
Nguyên tâm sự, Đào Nguyên sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn. Gia đình gồm
ba mẹ, một người anh, và Đào Nguyên. Tất cả đều yêu thích âm nhạc. Ba
Đào Nguyên là người thầy dạy nhạc lý căn bản đầu tiên cho Đào Nguyên.
Đào Nguyên đã được ba dạy chơi đàn mandolin từ lúc 8 tuổi. Ba Đào Nguyên
cũng biết chơi guitar Hawaienne nữa. Đào Nguyên vẫn nhớ ba Đào Nguyên
hay chơi guitar Hawaienne, và cứ đánh đi đánh lại một lúc vài ba bài
nhạc. Vào thời gian đó Đào vẫn thường lén lấy đàn này để tập đánh những
bản nhạc mà Đào đã nghe được, làm cho ba lắm lúc phải ngạc nhiên. Đào
Nguyên không còn nhớ tựa các bản nhạc này, nhưng đến bây giờ vẫn còn
thuộc làu các nốt nhạc của một trong các bài hát này. Nhân dịp mẹ Đào
Nguyên được tặng một cây đàn piano cũ của Pháp, mà Đào rất thích, Mẹ cho
Đào học piano ở trường do các Ma Soeur dạy, lúc đó Đào được khoảng 9
tuổi. Năm 1974, lúc Đào Nguyên được 12 tuổi, Đào Nguyên bắt đầu học
piano cổ điển một cách nghiêm túc với thầy Nghiêm Phú Phi, và cô Phạm
Thị Lạc Nhân. Trong thời gian học với thầy Nghiêm Phú Phi, Đào Nguyên đã
tiếp thu được rất nhiều điều hữu ích từ thầy. Đến mãi bây giờ, Đào
Nguyên vẫn còn nhớ rất rõ các bài nhạc mà thầy đã dạy cho Đào. Khi qua
Mỹ năm 1984, Đào Nguyên học thêm về piano ở trường college, song song
với khóa học kế toán. Vào thời gian này, Đào thường đi học bằng xe bus,
và được một bà thầy người Mỹ dạy piano trong trường đến đưa đón tận nhà
để Đào Nguyên có thể học các lớp đêm về phương pháp dạy đàn piano. Năm
1986, Đào Nguyên đã hoàn tất khóa học này, và được cấp cho chứng chỉ để
dạy đàn piano.
Một trong những kỷ niệm mà Đào Nguyên nhớ mãi là
vào khoảng năm 1986, Đào Nguyên đã lên Chicago để trình diễn độc tấu đàn
tranh gây quỹ cho Hội Người Việt ở đây. Chương trình văn nghệ này được
tổ chức tại khách sạn Hilton, có nhiều khách ngoại quốc tham dự. Vào
buổi trình diễn hôm ấy, Đào Nguyên đã mặc chiếc áo dài màu vàng do chính
mình may. Đào Nguyên nhớ, tương đối khi đánh đàn Đào không có run nhiều,
và hình như lúc đó Đào cũng đã dạn dĩ nói ít lời chào quan khách, dù Đào
Nguyên cho biết bản tính Đào Nguyên nhút nhát và hay run khi phải trình
diễn trước đám đông quan khách.
Khi còn ở Việt Nam, lúc vào khoảng 11 hay 12 tuổi, Đào Nguyên học đàn
tranh tại trường Hồng Bàng với thầy Trương Hữu Lang, và một cô giáo nữa
mà Đào không nhớ rõ tên. Lúc vừa trước khi rời Việt Nam, Đào Nguyên học
đàn tranh với một người thầy khác nữa, Đào cũng không nhớ tên. Khi được
hỏi về những kinh nghiệm vui buồn trong thời gian học đàn tranh, Đào
Nguyên cho biết sau khi học piano, một nhạc khí Tây Phương, Đào Nguyên
đôi khi cũng hơi tò mò muốn tìm hiểu thêm về những nhạc cụ dân tộc của
mình. Bạn bè của ba mẹ Đào Nguyên cũng khuyến khích Đào học thêm về đàn
tranh. Đào bắt đầu học đàn tranh tại trường Hồng Bàng. Đến lúc qua Hoa
Kỳ, cô Phạm Thị Lạc Nhân (nay đã quá cố), một trong những người thầy dạy
Đào chơi đàn piano trước đây, đã khuyến khích Đào Nguyên luyện tập thêm
về cách chơi đàn tranh sau khi cô nghe Đào chơi nhạc cụ này. Đào Nguyên
không rõ mình chơi piano hay dỡ ra sao, mà khi gặp lại cô, cô lại nói
Đào tập thêm về đàn tranh. Theo Đào Nguyên, đàn tranh có vài điều bất
tiện là dây rất dễ đứt và dễ bị lạc giọng, Đào Nguyên nhớ mình hay lấy
mấy cái trụ đàn nhúng vô nước cho gỗ của đàn nở ra thì hy vọng dây khó
bị tuột, rồi tìm cách chêm thêm giấy vào. Cũng có thể nếu đàn được làm
với kỹ thuật cao thì có lẽ ít bị tuột dây. Móng đàn, theo Đào Nguyên,
cũng dễ bị tuột vì tư thế ngón tay đưa xuống. Đó là một vài mẫu chuyện
nho nhỏ mà Đào vẫn còn nhớ trong thời gian học đàn tranh.
Trong lãnh
vực sáng tác, Đào Nguyên thường để cảm hứng dìu dắt mình. Khi nguồn cảm
hứng chợt đến thì Đào ghi vội những nốt nhạc xuống liền. Sau một thời
gian sáng tác và phổ nhạc các bài thơ theo cảm hứng, Đào Nguyên đã quyết
định theo học về nguyên tắc sáng tác nhạc, dù lúc đầu, Đào không cảm
thấy thích học về môn này cho lắm. Đào e ngại một khi biết về lý thuyết
nhiều sẽ có thể khiến Đào khó viết nhạc vì có thể bị ràng buộc hay bị
phân tâm vì những nguyên tắc này. Đào Nguyên cuối cùng đã sắp xếp thời
giờ để học sáng tác với nhạc sĩ Trần Quảng Nam vào mùa hè năm 2003 (Đào
Nguyên là một thành viên trong Câu Lạc Bộ Âm Nhạc San José mà nhạc sĩ
Trần Quảng Nam là một trong những sáng lập viên). Khi viết nhạc, Đào
Nguyên cho biết mình thường viết cấu trúc bài nhạc đơn giản để cho dễ
nghe, dễ hiểu, và thường thì không thí nghiệm những gì quá lạ tai. Đào
Nguyên cho biết lúc nào mình cũng muốn trau dồi thêm kiến thức trong
lãnh vực âm nhạc nghệ thuật, mặc dầu hoàn cảnh của Đào đôi khi không
được thuận lợi cho lắm để thực hiện ước nguyện này.
Khi hỏi “Nếu
cho Đào Nguyên một điều ước thì Đào Nguyên sẽ ước mơ gì?", Đào Nguyên
cho biết ước mơ có được sự công bằng trong xã hội, trong đó mọi người
đến với nhau và đối xử với nhau thật công bằng, chân thật và với tấm
lòng rộng mở. Chính từ những cái bất công mà Đào đã tận mắt chứng kiến
trong xã hội, đã khiến Đào có khi cảm thấy chán ngán cuộc đời, và tìm
đến lối thoát qua âm nhạc, như một hình thức giải tỏa nỗi lòng mình.
CD Trả Lại
Cho Anh là CD đầu tay của Đào Nguyên sau một thời gian dài thực hiện,
gồm những bản nhạc khá đắc ý của Đào Nguyên. CD Trả Lại Cho Anh được
thực hiện công phu, gồm tất cả 10 nhạc bản về tình yêu, về quê hương,
được phổ nhạc từ những vần thơ của Từ Minh Phương (Gió Sương, Vòng Tròn
Mãi Xoay, Có Một Giòng Sông, Nhớ Biển Tình Quê, Chờ Một Chuyến Đò), Nhất
Uyên (Thiên Đường Mùa Xuân, Ưu Tư Của Biển, Chiều Không Em), L. Kh. V.
(Giòng Sông Xưa), và bài nhạc Trả Lại Cho Anh, Đào Nguyên viết lời chung
với Từ Minh Phương. Các nhạc phẩm trong CD này được các giọng ca điêu
luyện của Diễm Liên, Quang Minh, Hồ Quỳnh Hương, Quỳnh Lan, Quang Tuấn,
Trang Nhung. Bìa CD Trả Lại Cho Anh được in trên giấy cứng một cách có
mỹ thuật, với màu sắc trang nhã. Trang trong của bìa được trình bày như
một tập sách nhỏ. Những trang giấy của quyển tập nhỏ này có in lời tất
cả các bản nhạc trong CD Trả Lại Cho Anh, và cả lời Anh ngữ của vài bản
nhạc như On A Windy And Foggy Day (Gió Sương), The Cycle (Vòng Tròn Mãi
Xoay), Where The River Of Home Flows (Có Một Giòng Sông), Whilst
Awaiting The Barge (Chờ Một Chuyến Đò), mà theo Đào Nguyên, đã được
Trinh Đỗ dịch khá sát nghĩa, hầu có thể giới thiệu những tác phẩm này
đến với người ngoại quốc và thế hệ thanh niên sinh trưởng tại hải ngoại.
Đây là các bài nhạc về Thiền và về tình yêu quê hương. Đào Nguyên cho
biết còn một số các sáng tác khác, với lời và nhạc của Đào Nguyên, có
thể sẽ được thực hiện và phổ biến trong tương lai.
Trong các
sáng tác của Đào Nguyên, bài Trả Lại Cho Anh, lời viết chung với chị Từ
Minh Phuơng, là bài hát mà Đào Nguyên yêu thích nhất, vì bản nhạc này đã
gói ghém rất nhiều tâm sự của bản thân Đào Nguyên. Trả Lại Cho Anh mối
tình xa xưa, với những vần thơ anh gởi tặng, giờ chỉ còn lại những nét
chữ phai màu, như gió thoảng bay trong một buổi chiều hôm nao:
Trả lại cho anh vần
thơ yêu dấu
Bút mực cũng mờ nét chữ dần phai
Tình hỡi tình ơi chấp cánh cao bay
Bay theo gió thoảng nhạt phai giữa chiều
Cuộc tình đắm say những tưởng sẽ hòa cùng vũ trụ
cho vạn vật thêm tươi màu, cho lá hoa thêm tươi thắm hương tình … giờ
đây xin trả lại cho anh những lời nói hôm nào:
Trả lại cho anh ngàn lời say đắm
Nói chi bao lời như gió vào mưa
Cùng đem tình ta rưới mát muôn nơi
Hoa kia với lá thơm mùi lúa hương
Những ước mơ
một đời bên nhau, những kỷ niệm êm đềm ngày hôm ấy, giờ còn lại gì,
ngoài một giấc mơ phù du?:
Những ngày qua giấc mơ phù du
Đơm bao kỷ niệm tươi thắm muôn nơi
Uớc mơ ngày mai một trời chung bước
Giọt lệ nào
đong đầy những kỷ niệm, làm buốt nhói con tim … những vì sao nào lấp
lánh những tia sáng huyền ảo, bao phủ cả một giòng sông thiết tha những
yêu đương, xin trả lại cho anh đó:
Trả lại anh những ân tình xưa
Có những giọt lòng ngăn lối con tim
Thiết tha ngàn sao lấp đầy sông thương
Vầng trăng
đêm ấy rồi cũng nhạt nhòa theo năm tháng … nét vẽ hôm nào cũng đã nhạt
phai màu … và tiếng đàn giờ chỉ còn vang vọng lại những âm thanh rã rời
lạc lõng nỗi nhớ mong. Lời nói hôm nào, giờ xin trả lại cho anh … Xin
gởi trả lại anh cả những lời thở than, vì biết rằng mình đã thật sự mất
nhau rồi:
Trả lại cho anh vầng trăng năm ấy
Bóng trăng cũng mờ nét vẽ chờ phai
Tình anh lồng theo cánh gió chơi vơi
Quyện theo tiếng đàn trầm vang nỗi lòng
Trả lại cho anh một lời than thở
Để quên những chiều anh nói tình chung
Quyện theo nghìn nơi tiếng gió vi vu
Mây kia với gió không cùng chốn vui.
Trả Lại Cho
Anh, với những âm thanh thiết tha như còn vang vọng đâu đây … Trả Lại
Cho Anh đã được Quỳnh Lan trình bày, với chút chua xót, chút trách móc,
lẫn chút dỗi hờn, mà Đào Nguyên tâm sự, Đào vẫn thường nghẹn ngào khi
lái xe nghe bài hát này. Có đôi khi Đào Nguyên hát theo giọng ca sĩ nữa.
Đào Nguyên
cũng có những sáng tác về quê hương từ những vần thơ của Từ Minh Phương,
như bài Nhớ Biển Tình Quê và bài Có Một Giòng Sông. Những bài hát này,
theo Đào Nguyên, để cho bài hát có được sức thuyết phục hơn, Đào đã viết
thêm các đoạn lên cao trào và nhất là các đoạn CODA ở cuối bản nhạc.
Nhớ Biển Tình
Quê là một bản nhạc về tình yêu quê hương … Nơi bờ biển này, vào một
buổi chiều hoàng hôn với người qua lại, sao nghe lòng trống vắng. Ký ức
như quay quắt trở về một bờ biển cát trắng năm nào, nơi có hàng dừa cao,
và những dấu chân in trên cát vẫn như còn hằn sâu trong tâm trí:
Hoàng hôn trên biển xanh
Bờ biển lao xao người
Sao hồn tôi lạnh vắng
Bỏ sau miền cát trắng
Nơi bến mơ
này, ngàn sao vẫn lấp lánh trên bầu trời cao, mà lòng sao trĩu đầy nhung
nhớ, nhớ đến một cuộc tình không trọn vẹn bên kia bờ đại dương:
Chiều nay trên bến mơ
Trời biển sao chập chùng
Sao hồn tôi chiều vắng
Bỏ sau tình với nắng
Bên bờ biển
cách xa nghìn trùng ấy, biết sóng có gọi thầm ai đó? Biết có bước chân
nào ngập ngừng in trên bãi cát vào một chiều nắng lung linh?:
Một trời xa cách xa
Chiều về trong nắng trong
Bên ấy biển gọi thầm
Bước chân còn luyến lưu
Giòng đời vẫn
trôi, trời đất vẫn hững hờ, chim trời dường như quên vỗ cánh, đại dương
dường như quên vỗ sóng. Thiên nhiên dường như đã nhuốm vận nỗi buồn của
người tha hương? Ôi quê hương sao vẫn còn mờ mịt cuối chân trời:
Rồi thời gian vẫn trôi
Trời đất vẫn lạnh lùng
Nhớ tình quê ngày ấy
Nhớ điệu hò ngây ngất
Hàng cây sao đứng im
Giọng hát ai vang về
Chim trời quên vỗ cánh
Sóng như ngừng tiếng ru
Nhớ Biển Tình
Quê đã được Đào Nguyên khéo léo đan kết thành những âm thanh man mác một
nỗi buồn, nỗi buồn của một người viễn xứ. Lời bản nhạc xuất phát từ
những dòng thơ đậm nét quê hương của Từ Minh Phương, được Quang Tuấn
trình bày với một chất giọng quyến rũ trầm ấm làm xao xuyến người nghe.
Giòng Sông
Xưa được trình bày qua tiếng hát Quang Minh, một giọng hát truyền cảm
chững chạc. Giòng Sông Xưa, thơ L. Kh. V., là những áng thơ mang đầy màu
sắc, với không gian là một giòng sông quê cũ có hoa lục bình trôi bềnh
bồng, và thời gian vào một buổi chiều khi ánh tà dương đang dần khuất
bóng:
Mời em trở lại giòng sông xưa
Hoàng hôn đỏ chín một vòm trời
Hoa lục bình cất cao tiếng hát
Tím cả giòng sông tình đong đưa
Cả một bức
tranh về quê nhà đã được vẽ lên với một đời sống mộc mạc, với hình ảnh
một giòng sông êm đềm trôi, thấp thoáng những vườn bắp vườn cà, cả những
cánh hoa dại lẻ loi bên đường, như đang đắm chìm trong hạnh phúc:
Mời em trở lại giòng sông xưa
Có vườn nho vườn bắp vườn cà
Có hoa dại bên đường cất tiếng hát
Sống đời bình dị mộng bình thường
Nơi giòng
sông xưa đó, ta đã từng trải lối đi với đầy bông hoa sứ, anh ước mơ
người em gái nhỏ năm nào trở về, để cùng nhau mình hái sen mùa Hạ, những
cánh hoa đượm tình quê hương:
Mời em trở lại giòng sông xưa
Cùng em mình hái sen mùa Hạ
Hoa đượm tình quê hương thương nhớ
Lấy bông hoa sứ trải đường đi
Quê hương ta
đó, nơi có giòng sông thân thương, nơi có núi Dia-blo, và những đoá hoa
hướng dương làm vàng cả một cánh đồng. Quê hương ta đó, biết bao giờ em
trở lại?. Có bao giờ em sẽ trở lại?:
Mời em trở lại giòng sông xưa
Núi Dia-blo ngủ giữa trời
Hoa hướng dương cất cao tiếng hát
Vàng cả cánh đồng vàng ước mơ
Những nốt
nhạc du dương trầm bổng lồng trong cấu trúc hài hòa của những nhạc bản
trong CD Trả Lại Cho Anh, đã được Đào Nguyên ghi lại từ những vần thơ êm
ái, mang đến người thưởng thức những ngạc nhiên đầy thích thú. Thời
gian rồi sẽ qua đi như bóng nắng. Tuổi thơ rồi sẽ trở vàng như những
ngọn lá chuyển mùa. Có còn lại chăng là niềm hạnh phúc yêu thương và
được yêu thương, cả hạnh phúc của sự mất mát** … Xin cám ơn những
dòng âm thanh mượt mà xuất phát từ tấm chân tình của người nữ nhạc sĩ
này, cho cuộc đời này thêm chút sắc màu ... Xin cám ơn Đào Nguyên. Xin
cám ơn một bóng hồng viết nhạc.
Sau đây là
hai nhạc phẩm trích từ CD "Trả Lại Cho Anh":
Nhớ Biển Tình Quê - Quang Tuấn trình bầy
Trả Lại Cho Anh - Quỳnh Lan trình bầy
Quách Nam
Dung
* Văn Hóa
Với Âm Nhạc Dân Tộc, tiểu luận của Giáo Sư Tiến Sĩ Trần Văn Khê, nhà
xuất bản Thanh Niên, 2000.
** Trích
trong trang trong của bìa CD Trả Lại Cho Anh.
|
|
|
|
|