CÔ GÁI
NHỎ, CÁNH HOA HỒNG, VÀ BUỔI SÁNG MÙA XUÂN
Một
buổi sáng mùa Xuân
Cô gái
nhỏ bước ra vườn hồng
Đôi tay
xinh xinh ngắt lấy cánh hồng nhung
Này cô
bé ơi
Xin
đừng vì hoa mà gai đâm vào tay nhé
Nhưng
cũng đừng vì gai mà xa lánh hẳn hoa
Cuộc
đời tôi lao đao nhiều rồi
Thấy
dáng em lòng tôi cảm thấy vui vui
Cô gái
ngồi nơi bậc thềm
Tay
nâng niu chú gấu nhồi bông
Chú gấu
nép bên mình cô
Sung
sướng …
Hạnh
phúc …
Này cô
bé ơi
Tôi ước
mơ được làm chú gấu nhồi bông
Được
nép mình bên cô bé
Được
nép mình bên em
Cho
ngày thêm hớn hở
Cho
tinh cầu thêm rạng rỡ
Nhưng
mà thôi tôi không dám mơ có em trong cuộc đời tôi
Em tinh
khiết thơ ngây tôi dạn dầy sương gió
Em vầng
bình minh buổi sáng tôi ánh tà dương cuối trời
Tôi chỉ
thích ngắm nhìn em ngắt cánh hoa hồng trong một buổi sáng mùa Xuân
Rồi
tháng ngày trôi qua
Vườn
hồng đã nở đóa hồng nhung
Sao
không thấy em bước ra vườn hái cánh hồng
Để tôi
một mình lẻ loi phương trời
Đời tôi
lao đao nhiều rồi
Mất
dáng em rồi
Dường
như cả tinh cầu đang sụp đổ trong tôi
Cô bé
ơi …
Cô bé
ơi …
Quách
Nam Dung