|




|
|
Cõi Riêng Tôi
Đêm nay ...
Tôi trở lại với cái keyboard ...
tôi trở lại với những giòng chữ!
Tôi trở lại với lòng đầy man mác ... vì hình như ... hình
như "vô tình" tôi đã mất đi một cái gì đó.
Tại sao ...?
Tại sao lại có nhiều cái "vô tình" thế nhỉ?
Nhiều khi tôi lại cắc cớ thắc mắc ... không hiểu ngày xưa
khi người ta đặt ra hai cái chữ "vô tình" đó ... người ta
đã có dụng ý nào không nhỉ?
Vì "vô tình" ... không dự định ... không cố ý ... mà rồi
có bao nhiêu cái chuyện nhức đầu xẩy ra ...
Hay là tại vì quá ư là "vô tình" ... vô nghĩa ... vô tình cảm
... cho nên rồi cái gì mình đã và đang có mà mình không có
biết nâng niu ... biết gìn giữ ... rồi cũng sẽ vụt ra khỏi
tầm tay mình một ngày nào đó ???
Vô tình ...
Không biết đó là cái "vô tình" nào thế nhỉ???
ooOoo
Tôi trở lại với bóng đêm ... cái bóng đêm quen thuộc mà
ngày xưa tôi vẫn tìm đến để đổi lấy vài giây phút
lặng yên cho chính mình ...
Nhắm mắt ...
Để rồi lại thấy Anh lởn quởn đâu đây ... để rồi lại
như nghe thấy Anh đang thầm thì ...
"Có đôi khi, không phải chỉ nhắm mắt để chỉ muốn nhìn
bóng tối, mà là muốn bóng tối luôn vây và đứng mãi như
thế như thế.
Thật sợ ánh sáng đến mau. Ánh sáng đây là ngày đến,
sợ ngày sẽ đến mau, nên chỉ muốn bóng tối cứ tồn tại
mãi.
Vì ngày đến sẽ phải nghĩ suy, lo toan, những việc mà ngày
qua mình đã chưa lo xong.
Nên thà rằng đêm cứ đứng đó, bóng tối cứ bao quanh ta,
để cho đầu óc ta được thanh thơi, nghĩ ngợi ...
Đọc như thế này thì sẽ có người cười rằng: có ai thích
bóng tối bao giờ đây ?
Chỉ có người từng trải trong biển khổ của mọi việc thì
mới thích mà thôi ... "
Tự nhiên tôi bật cười ... cười lấy chính mình!
Ừ nhỉ ... có ai lại thích bóng tối bao giờ phải không Anh ???
ooOoo
Đêm nay ...
Đêm nay tôi trở lại với ngòi viết ...
Đêm nay tôi trở lại với những giòng chữ vu vơ ...
Những giòng chữ chạy náo loạn trong đầu
không thứ tư.
và cũng không theo mục đích nào cả ...
Chỉ là những giòng chữ lởn vởn đâu đây đã bao ngày qua
... với những câu hỏi không một câu trả lời\.
Chỉ những câu hỏi tự đặt ra cho chính mình
để lại thêm một lần ngẫm nghĩ
thêm một lần tự hỏi
thêm một lần nhìn lại chính mình ...
và thêm một lần ... bế tắc!
Đúng là một cái vòng lẩn quẩn
Và chỉ mãi thế thôi!
ooOoo
Hạnh phúc ..!
Có ai đó nói với tôi rằng ... "Hạnh Phúc với mỗi người,
với mỗi lúc, đều có một định nghĩa khác nhau. Chỉ có cá
nhân mình mới đích thực biết (đôi khi cũng không, và lầm
lẫn) là mình có hạnh phúc hay không?"
Tôi biết ...
Tôi biết thế!
Và vì thế đã từ lâu, tôi cũng chẳng đi tìm hạnh phúc
nữa..
Hạnh phúc đối với tôi rất là giản dị ...
Hạnh phúc là bất cứ những cái gì mà tôi không mong, không
đợi mà tự nhiên lại đến ...
cho dù chỉ trong một phút giây ngắn ngủi nào như một nu.
cười từ một người xa lạ ...
hoặc một cái gì thật nho nhỏ nhưng đầy ý nghĩa như một
cái note "Hello" từ người bạn làm cùng sở để lại trên cái
bàn làm việc ...
hay là khi nhận được một lời thăm hỏi ... cho dù ngắn
ngủi đến đâu nhưng cũng đủ ấm lòng vì còn có ai đó còn
nghĩ đến mình ...
như một đêm thức trắng ... viết vẩn viết vơ ...
có ai đó đang dạo "Cơn Mưa Phùn"
có ai đó đang thủ thỉ "Je m'enuie de livre avec toi ..."
Hạnh phúc ...
Hạnh phúc là như thế đó ...
cho riêng tôi!
ooOoo
Đêm nay tôi trở lại với ngòi viết ... như đi tìm lại một
chút an bình trong tâm hồn ... như đi tìm lại một cái gì quen
thuộc, thân thương ...
Như ráng níu lại ...
Đêm nay tôi trở lại với ngòi viết ...
chỉ để tìm lại một cái gì đó
một cái gì mà tôi có thể mãi gọi là ... của riêng tôi!
nttn 12 Jan. 2004
http://www.umich.edu/~nga/nttn.html
** Cho Một Cõi Riêng Tôi **
-- Nhạc đệm Piano ... "just for Sil!"
|
|