|








|
|
Câu Chuyện Ngày Tết
Tôi đã ráng bỏ quên ... ráng không nghĩ đến cái ngày đó! Đã bao năm qua, tôi
tập sống với một cuộc sống mới ... trên một cái xứ sở mới ... với những
phong tục tập hóa và những ngày lễ lộc mới.
Vậy đó ... vậy rồi cũng xong!
Một năm
hai năm
năm mười năm
gần ba mươi năm ...
Rồi cũng quen đi thôi!
Tưởng rằng đã quen
và tưởng rằng đã tạm quên
Thật bất chợt có một người bạn về VN đúng vào dịp Tết ... để rồi những câu
chuyện về những ngày Tết lại nổi
lên rầm rầm trong cái xóm nhà Lá kia ...
Nào là chuyện ngày Tết với những chơ. Hoa ơ? VN, với những hoa đào hoa mai
...
"Hôm nay đi vòng quanh SG thấy có chơ. Hoa rồi đó, nhưng chưa có hoa Mai\.
Đi qua Bình Triệu , Bình Phước thấy có bán mai, đến công viên Lê Văn Tam
(Hai Bà Trưng) thấy có chợ hoa kiểng, cây tắc rất nhiều, vườn Tao Đàn cũng
lác đác có chơ. Hoa.
Riêng Nguyễn Huệ nghe nói là sẽ có nhưng chưa biết ngày nào. Nói chung là
... có sao hay vậy, gặp đâu chụp đó, may nhờ rủi chịu mà thôi\. Nhiều chỗ
nhiều nơi quá mà thời gian thì ít cho nên không biết đi nơi nào và bỏ nơi
nào."
Chuyện ngày Tết với những rộn ràng sửa soạn nhà cửa đón Tết ...
"Tuần này là mọi người bắt đầu bận túi bụi với việc nhà cửa, buôn bán này
kia đó. Như em là sau khi được nghi? Tết vào thứ bảy này là lại quay ra phụ
dọn dẹp nhà cửa, ra chợ phụ bán hàng với gia đình ...
Còn cái lệ dọn dẹp, sơn phết nhà cửa, tất cả các vật dụng trong nhà, làm cho
chúng thật là mới để ăn tết ...
các thứ đồ đạc trong nhà được đưa ra lau chùi, đánh rửa vào những ngày cận
tết ... "
Rồi lại đến chuyện bạn bè hẹn nhau họp mặt trong những ngày Tết để ăn Tất
Niên hoặc Tân Niên ...
ooOoo
Tôi đọc lướt qua những cái thư thật nhanh ... như không muốn để cho lòng
phải bận tâm bởi những gì người bạn đang kể lại tại VN kia ...
Ừ thì người ta có dịp về VN ăn Tết
Ừ thì người ta đang đi tìm hoa Mai hoa Cúc
Ừ thì người ta đang sửa soạn đón Tết đó ...
Có gì đâu?
Có gì đâu nhỉ?
Chẳng có gì để cho tôi phải bận
tâm ... vì đó là chuyện xẩy ra ơ? VN mà ... VN xa lắc xa lơ ... tôi có muốn
với tay cũng không có với tới thì có bận lòng cũng có được chi?
Có ai đó ... có ai đó nhắc đến khu Ông Tạ để rồi dù muốn dù không, tôi lại
bị chới với ...
"Nghĩ tới Tết không ham chút nào nhưng thấy vui khi thấy mọi người đổ xô
nhau đi mua sắm, khu Ông Tạ lúc nào cũng đông đúc người và hàng hóa đủ kiểu
Khu chơ. Ông Tạ xưa nay là nơi tụ tập buôn bán đủ loại mặt hàng mà lị :-)
Tết nhất không muốn mua sắm nhưng ra đường thấy họ bán buôn đủ thứ, cũng
muốn ... nhào vào mua :-)"
Hình như có những cái dù muốn dù không ... mình có muốn cũng không có thể
nào quên được cả\. Đối với tôi, mấy cái chữ "khu Ông Tạ" là cái mà tôi sẽ
không bao giờ quên được. Vì nơi đó là cái nơi tôi được sinh ra và lớn lên
cho đến ngày rời VN mà đi ... cho nên nói nôm na hơn ... có lẽ cái khu Ông
Tạ đó chính là quê tôi đó ...
Ông Tạ với những ngày xửa ngày xưa ... ngày mà tôi còn bé tí và còn xách giỏ
theo Mẹ đi chợ mỗi cuối tuần
Ông Tạ với những hàng đậu đỏ bánh lọt, những hàng thịt chó ... Ông Tạ với
những ngày Tết ngoài đường bày bán đầy dưa hấu, mứt gừng, mứt bí, mứt me Ông
Tạ và cả một thời thơ ấu ...
Giờ thì những kỷ niệm đó đã đi vào dĩ vãng ... bị chôn vào dĩ vãng thì đúng
hơn ...
Gần 30 năm rồi còn gì!
Có còn thì cũng chỉ còn lại những nỗi buồn man mác đâu
đó thôi!
Và lại ... man mác buồn!!!!"
ooOoo
Vâng ... chỉ man mác buồn thôi!
Ngày mới đến Mỹ, tôi buồn thật nhiều! Có lẽ buồn nhất là cái năm Những năm
đầu tiên sống trên nước Mỹ vì lúc nào cũng nghĩ giờ này năm ngoái mình đang
làm cái này ... giờ này năm ngoái mình đang làm cái nọ.
Và rồi cứ nhớ
cứ tiếc nuối
và cứ mong ước!
Để rồi bất chợt một ngày nào đó, tôi mới nhận thấy rằng ... những cái gì mà
tôi nhớ nhung, những cái gì mà
tôi tiếc nuối, những cái gì mà tôi mong ước ... tất cả ... TẤT CẢ chỉ là một
phần của quá khứ mà thôi.
Vì hiện tại ... tất cả những thứ đó đã thay đổi ... thay đổi quá nhiều rồi.
Biết đâu những thứ đó đã thay đổi đến nỗi giờ có nhìn lại thì tôi cũng không
còn nhận ra chút dấu tích nào của một cái ngày xa xưa kia ...
Thế cho nên, tôi lấy đó làm niềm an ủi ... chôn đi bao mong ước và ôm lấy
những kỷ niệm nào mà tôi còn giữ lại được trong tôi ... để gọi là KỶ NIỆM
...
ooOoo
Những giòng chữ của L. làm cho
tôi ngạc nhiên và an ủi thật nhiều ... vì qua những giòng chữ của L., tôi
như tìm thấy bóng hình mình và tâm sự của mình trong đó ...
"L. vừa bay về từ VN, không khí chuẩn bị đón tết của quê mình ơi là "rộn
ràng"! Vậy mà cảm giác "thừa thãi" giữa những "bận rộn" của mọi người cứ âm
ỉ trong L. L. đạp xe đi lại từng góc phố, từng con đường mà ngày xưa "gò"
lưng trong nắng 2 buổi mỗi ngày. Mọi thứ mới hơn, đẹp hơn, nhộn nhịp hơn,
nhưng sao cảm giác "trống trải", "la. lẫm" cứ bủa vây!!
Tội đáng trách nhất của mình là "cứ nhớ" đó N. ơi!"
Có lẽ vậy ... có lẽ cái tội đáng trách nhất của tôi cũng là cái tội nhớ ...
Nhớ
Nhớ một cái ngày xa xưa kia
Nhớ kỷ niệm của một quá khứ
Nhớ và cứ ôm chặt lấy những cái hình ảnh ngày càng phai mờ kia đi ... để rồi
lại gì nhỉ?
Thêm một lần hụt hẫng?
Thêm một lần cảm thấy mất mát?
Thêm một lần ao ước nhớ mong một cái gì đó mà tôi không bao giờ có thể có
lại?
Gần 30 năm qua ... tất cả đã thay đổi rồi!
Đã có biết bao người đã bao lần ráng đi tìm lại ... tìm lại một cái gì thân
thương của quá khứ.
Và đã biết có bao người lại thêm một lần thất vọng vì cái mà họ tìm đã và sẽ
mãi mãi là một phần của quá khứ
thôi ...
ooOoo
Có người đang ơ? VN, đang ăn Tết VN nhưng lại than thở ...
"Đọc thư các bạn bỗng thấy mình già khú đế rồi :)))
Bởi Tết chỉ còn là cái chương trình gì đó phải làm trong mỗi năm của mình
thôi\. Năm nào cũng thế, BT chỉ thật sự vui khi đến giao thừa. Xong rồi moị
cảm giác tan biến hết. Tết là những ngày lười được ăn ngủ tha hồ\. Buổi sáng
thức dậy lặng lẽ pha tách cà phê ngồi nhâm nhi một mình để thưởng thức cái
lạnh của sớm mai và hương hoa mai thoang thoảng trong phòng. Thế mà cũng là
Tết đấy. Giá mà được đi xa khỏi cái SG này năm bẩy tháng để rồi chiều 29 Tết
khăn gói quay về để thấy Tết rộn rã trong lòng. Giá mà được sống lại cái cảm
giác của Tết ngày xưa."
Có người bên trời Âu đang đi tìm lại "Quê Tôi ..."
Quê tôi đâu .. giữa mùa hoa đào nơ?
Tiếng pháo buồn còn vọng đến hồn xưa
Những con đường nhộn nhịp tiễn, người đưa
Từng bước chậm hoang mang lòng viễn phố
Sài Gòn ơi trong linh hồn cổ đô.
Có còn ai đôi mắt ngậm ngùi trông
Lạ từ tiếng em bé dạo bán rong
Rao vặt vẻo rơi lời mời thơ dại
Tiếng chị hát hồn nhiên thời con gái
Còn không em .. đây hoa cúc mai vàng
Cánh anh đào khoe sắc vẫn còn đang
Khấp khởi chờ mùa xuân nào trọn vẹn
Tấp nập đến người đi như lỗi hẹn
Cuối giòng sông trăm nhánh nối nhau về
Từng chuyến tàu rền rỉ chạy lê thê
Cùng quanh quất vài thuyền nan độc mộc
Những mái nhà cao thân gầy chen chúc
Cô láng giềng đâu .. ngõ vắng đằng sau
Không còn ai thăm hỏi đến tìm nhau
Quê tôi đâu ... ai người quen cho biết ..?
Giữa phố phường mà lòng đầy tiễn biệt
Cánh một con đường nhỏ nhít chia đôi
Quê tôi đâu sao lặng đứng trông ngồi
Thời quá khứ ngày xưa khi còn bé
Cánh diều bay xa rồi bao thế hê.
Bỗng tôi là người lạ nhất hôm nay
Thắp hoàng hôn trong giấc mộng ban ngày
Đêm có lẽ không còn chung mộng thực
Trăng đã già mặt trời thôi háo hức
Đời đã xa như chưa bước quay về
Đến bao giờ quen lại dấu chân đi
(Hoa đồng nội mà hồn hoa viễn xứ ..)
Tôi trở về xa quá mấy lần quê
...
Có người bên Mỹ bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm thời học sinh ngày xưa ...
"Nói đến Tết là TA lại nhớ đến những lúc ăn cây mùa Xuân hồi còn đi học. Lần
đầu tiên ăn cây mùa Xuân ơ?
lớp 1, cô giáo phát cho mỗi học sinh một ổ bánh mì bì và vài cái bánh tây
lạt, vài viên kẹo. Sau đó cô giáo mở sổ gọi tên từng đứa lên để... chan nước
mắm :-)
Lúc học lớp 7 ở VN thì các anh chị lớp lớn tổ chức cắm trại. Lớp TA còn nhỏ
nên không ai có xe gắn máy để chạy đi lấy lá về làm lều. Nên cứ đi vòng
quanh trường, ăn cắp lá của các anh chị lớp 11, 12. Xong xuôi thì đem kẹo
bánh vào rồi mời thầy cô vào chơi. Các thầy và các anh thì đem đàn guitars
vào hát xướng. Vui ơi là vui"
Còn cái người tôi này ... ?
Tết rồi cũng chỉ là một ngày như mọi ngày bọn nhóc vẫn cắp sách đi học và
tôi vẫn sẽ đi vào sở ... như mọi ngày khác!
Không có bánh dày bánh chưng
Không có mứt dừa mứt bí
Không có tiếng chào đón mừng tuổi ...
Ồ ... có chứ nhỉ! Có được một hộp mứt sen tôi đã mua
sẵn kỳ về thăm Ba Mẹ lúc Giáng Sinh ... định bụng để dành
đến Tết sẽ lấy ra nhâm nhi và uống nước trà cho có
được một chút gì gọi là Tết.
Cái hôm nghe bạn bè nhắc đến Tết, buồn buồn tôi lôi cái hộp mứt sen ra thanh
toán nó luôn hôm đó\.
Ăn cho nó xong ...
Ăn để rồi đúng ngày Tết ... tôi không phải nhìn thấy cái hộp mứt đó nữa ...
Mới bốc được vài hạt sen, tôi để ý thấy có những hạt đã bắt đầu bị mốc xanh.
Tự nhiên cảm thấy bất mãn
Tự nhiên có một cái gì tức tức trong lòng ngực
Tự nhiên cảm thấy như nước mắt trực trào ra ...
Giận dỗi, tôi chỉ muốn cầm nguyên cái hộp mứt sen vứt vào thùng rác ... cho
xong!!!
ooOoo
Chiều nay có ai lại gửi thêm
đến nhóm một bài thơ nữa ...
Giao Thừa năm xưa, con cố gắng thức
để cùng Ba Mợ đốt pháo chào Xuân
Nhướng mắt lên... lại càng nhíu lại dần...
Con ngủ thiếp khi chưa mười giờ rưỡi
Sáng mùng một, mở mắt chào năm mới
Con chợt nhìn hộp pháo dán giấy hồng
để bên gối, với pháo lẻ bên trong
(Những chiếc pháo mà đêm qua chưa đốt)
Mợ vui kể: Ba chọn pháo thật tốt
Tiếng nổ dòn, xuông xẻ để khỏi kiêng...
Vì con ngủ, Ba gỡ ít cất riêng
Rồi mới đốt pháo mừng Giao Thừa đến .
Tết năm nay, không có Ba kính mến
Không pháo, maị.. mà chỉ có người dưng
Con xa nhà, nhớ Ba, nhớ bánh chưng,
nhớ năm ấy và vài viên pháo lẻ (Pháo Lẻ -- thơ Q.)
Lại thêm man mác buồn!
ooOoo
Thôi thì tôi tự đi tìm Tết cho mình vậy ...
Còn lại đây cái nhóm bạn xóm nhà Lá :)
Có chậu hoa mai của anh Q. gửi tặng
Có những bài thơ của anh LD và anh Q.
Có tiếng pháo mà PL gửi ...
Thêm một chút nhạc Xuân ...
Vậy cũng đủ tạm gọi là Tết ... phải không các bạn?
nttn và nhóm bạn xóm nhà Lá
22 Jan 2004
** Nhạc Bản -- Khúc Nhạc Ngày Xuân
** Nhạc và Lời -- Văn Xứng
** Hòa âm -- Nguyễn Minh Châu
|
|