|
TÌNH YÊU VÀ GIÁN ĐIỆP TRUNG CỘNG.
HAY CHUYỆN TÌNH LƯƠNG – CHÚC , TRONG THẾ KỶ 20.
HỒ ĐINH
Gián điệp là một trong những câu chuyện xưa nhất của nhân loại và được
nhắc nhớ nhiều nhất, trong hầu hết các tác phẩm trinh thám, cũng như
chiến tranh. Các bậc danh tướng xưa nay, từ đông sang tây như Jules
César, Triệu Đà, Napoléon, Hoàng Thái Cực..đều xử dụng gián điệp, để đạt
chiến thắng.
Hiện tại không thể kiểm kê được, có bao nhiêu tổ chức tình báo bí mật
trên thế giới, ngoài các cơ quan công khai nổi tiếng. Trong số này, đứng
đầu là CIA của Mỹ (Central Intelligence Agency), được thành lập từ năm
1947, hiện có trên 100.000 nhân viên chìm nổi. CIA với nhiệm vụ rất phức
tạp đa diện, nào là săn tìm vũ khí hiện đại của các nước khác, ngăn cản
khủng bố, buôn lậu ma túy và các điệp vụ liên quan tới kinh tế, sau khi
chiến tranh lạnh chấm dứt giữa Mỷ và Liên Xô từ năm 1991.Kế đó là các cơ
quan tình báo DGSE (Sở Ngoại Vận), DRM (Sở Tình Báo chiến Lược) và DST
(Sở Phản Gián) của Pháp. Người Anh có cơ quan tình báo M16, một tổ chức
thoát thai từ Ban 6, thành lập năm 1909. Bên cạnh đó là Sở 15, chuyên
đối đầu với các tố chức khủng bố Ái Nhĩ Lan và Hồi Giáo cực đoan, trên
xứ sương mù. Liên Bang Nga hiện nay có Cơ Quan Tình Báo SVR (tiền thân
của KGB) với trên 20.000 điệp viên, trà trộn hoạt động trong các phái bộ
ngoại giao khắp thế giới. Ngoài ra Nga hiện nay còn có FSK với 75.000
nhân viên, phụ trách về phản gián và Cơ quan GRU đặc trách về tình
báo-an ninh quân đội. Cuối cùng là cơ quan MOSSAD Do Thái, được thành
lập từ năm 1951, để chống lại Palestine và Khối Hồi giáo.
Nhưng tàn bạo và nguy hiểm nhất hiện nay, vẫn là đạo quân gián điệp trên
nữa triệu người của Trung Cộng, do chính Bộ Chính Trị cầm đầu với các
nhân vật đầu nảo như Lý Bằng, Kiều Thạch, Dương Thương Côn, Chu Mẫn
Thanh..nhắm vào toàn thế giới, từ các quốc gia Âu Châu, Mỹ, Canada,
Úc..cho tới các nước Á Châu như Nhật, Hồng Kông, Đài Loan..khiến Xã
Nghĩa VN đã la làng không ngớt, rằng Bắc Kinh đang thả cả trăm ngàn gián
điệp quậy phá tại biên giới, cũng như Sài Gòn-Chợ Lớn..
Theo tố cáo của một tùy viên báo chí TC làm việc tại Sứ Quán Tàu ở Úc,
cũng như nhận xét của Hamish Mc.Donald, nhà báo phụ trách về vấn đề cọng
sản Bắc Kinh, thì Gián Điệp Trung Cộng hiện tràn ngập thế giới, nhất là
sau thời kỳ mở cửa. Thời đại Mao Trạch Đông, do TC bế quan tỏa cảng, gần
như không giao tiếp với thế giới bên ngoài, trừ khối đệ tam quốc tế và
các nước thứ ba. Do trên Mao tách Tình Báo ra khỏi Bộ Ngoại Giao và đặt
trực thuộc Bộ An Ninh Nội Chính do Ban Kiểm Soát Trung Ương đảng điều
khiển
Từ tháng 1-1979, TC chính thức giao hảo với Hoa Kỳ và bắt đầu mở cửa hội
nhập với Tây Phương cùng thế giới bên ngoài. Để phù hợp với tình hình
chính trị, năm 1983 Đặng Tiểu Bình cho cải tổ Bộ Nội An, trụ sở đặt tại
một khu vực được bảo mật tuyệt đối ở ngoại ô thành phố Bắc Kinh. Bộ này,
bao gồm cả Cục An Ninh Công Cộng (Cơ quan Cảnh Sát-Công An và Ban đặc
biệt kiểm soát các thành phần cao cấp trong đảng), chia thành hai cơ
quan hoạt động riêng biệt, phụ trách tình báo hải ngoại và an ninh quốc
nội. Tóm lại để đạt được giấc mộng trở thành bá chủ thế giới, nên việc
gì người Tàu cũng có thể làm. Những câu chuyện mật vu, gián điệp Tàu, ám
sát các thành phần chống đối đảng, hay bắt cóc ho khắp nơi đem về Bắc
Kinh trả thù, là chuyện nhỏ. Như nhãn xét của David Kelly, làm việc tại
Viện Nghiên Cứu Singapore, phụ trách tình bào và gián điệp Trung Cộng,
thì công tác bí mật của Tàu Đỏ hiện nay, rất giản dị và gần như công
khai. Đó là lợi dụng du lịch, du học, quan hệ kinh doanh với nước ngoài,
để thu nhặt tin tức trong mọi lĩnh vực. Ngoài ra TC cũng không bỏ lở
việc khai thác 3200 nhà thầu Mỹ, đang giao dịch làm ăn với bộ quốc phòng
Bắc Kinh. Do bản chất chỉ biết có tiền và lợi nhuận, nên nhiều vụ án bán
kỹ thuật chiến tranh, quốc phòng cho giặc, như vụ án gián điệp ‘ Tren
Ton ‘ tại New Jersey, Palo Alto, Calif..Nói như các sử gia và biên khảo
trong ngoài nước, thì ‘ Mỹ đợi mất Bò mới làm Chuồng ‘, nên không biết
có còn ngăn chận nổi đạo quân Gián Điệp Trung Cộng, hiện đông đảo trường
kỳ mai phục ngay trên nước mình, tiến nhanh, tiến mạnh nhờ sự tiếp tay
của bọn tư bản bất lương bản xứ.
Dù gì chăng nửa, thì xưa nay một trong những chiến thuật của ngành gián
điệp , được xử dụng hiệu quả nhất, cũng vẫn là ‘ MỸ NHÂN KẾ ‘, vì giai
nhân tự cổ vẫn là ưu việt. Thật vậy , trên cõi đời này có gì hơn được
xác thịt, sóng mắt và nụ cười đáng giá ngàn vàng của giai nhân ?. Bởi
vậy chính các nàng đã làm đảo điên không biết bao nhiêu anh hùng dũng
tướng, xô ngã thành quách kiên cố uy nghi, nên cổ nhân đã phải đặt bút
viết :
‘Pháo đại bất như nhục đại,
Xương đầu nan địch chẩm đầu ‘
(nghĩa là : Đạn đồng không bằng đạn thịt, gươm súng không địch nổi cái
gối’). Tóm lại giai nhân và dũng tướng, luôn luôn khuấy động và làm nên
lịch sử, qua nhiều điển tích cũng như tài liệu được truyền tụng như
Trọng Thủy – Mỷ Châu của VN triều nhà Thục, Ngô Phù Sai – Tây Thi thời
Chiến Quốc, Hồng Thừa Đào và Hoàng Hậu của Hoàng Thế Cát – Mãn
Châu..cùng với hàng ngàn câu chuyện tình gián điệp khác, trong thế giới
tình báo tây phương khét tiếng, của Mata – Hari, Noor Irayat (Anh-Ấn),
Judith Coplon, Kim Suim ( Trung Cộng )..và câu chuyện tình gián điệp
nóng bỏng nhất, giữa TC và Pháp, được phát hiện ngày 30-6-1983, mà trước
đây sách báo cọng sản tuyên truyền, qua câu chuyện tình, giữa một nhân
viên mật mã Pháp, si tình một ca sĩ nổi tiếng Trung Hoa, nên cả hai trục
xuất.
Sự chua chát nhất trong điệp vụ này, là Đặng Tiểu Bình đã xử dụng một gã
đàn ông chính hiệu tên Shi-Pei-Pu đóng vai nử, để mồi chài một nhân viên
mật mã Pháp, làm việc tại Sứ quán Bắc Kinh và Mông Cổ, tên Bernard
Boursicot. Đây không phải là chuyện Đồng Tình Luyến Ái hay trò lường gạt
của bọn Katoy Guy Bar ở Thái Lan, mà theo hai nhân vật chính trong bi
kịch, thì đây là mối chân tình thảm tuyệt, tuy éo le cay đắng nhưng rất
đẹp. Do đó khi vụ án gián điệp bị phát giác, đã làm nhà văn nổi tiếng
Joyce Walder xúc động lẫn cảm kích, nên ông đã dựa vào đó mà viết thành
tác phẩm ‘ LIAISON ‘ và quay thành phim ‘ MR . BUTTERFLY ‘, mà cộng đồng
người Trung Hoa Hải Ngoại, khắp bốn phương trời, gọi đó câu chuyện tình
‘ Lương Sơn Bá –Chúc Anh Đài ‘ của thế kỷ 20.
1- CHUYỆN TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ – CHÚC ANH ĐÀI TRONG TIỂU THUYẾT :
Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài, là một thiên tình hận, trong rừng tiểu thuyết
tình cảm Trung Hoa, rất được mọi người ưa thích, nên được quy thành phim
cũng như trình diễn trên các sân khấu kịch nghệ. Đây là một câu chuyện
tình đẳm đầy máu lệ, buồn khiến cho tha nhân không thể dùng bất cứ ngôn
ngữ nào, để diễn tả cho hết. Nàng vì ham học, nên phải giả trai tới học
đường và sau đó yêu tha thiết người bạn trai đồng song nhưng đành phải
lặng câm bởi gia phong lễ giáo ngắn cấm.
Người con gái ấy là Chúc Anh Đài, một tiểu thư đài các xinh đẹp, quê ở
Triết Giang. Vì là con một nên rất được cha mẹ nuông chiều, cho phép giả
trai, tới tận Hàng Châu trọ học. Trên đường thiên lý, duyên xui, mới gặp
được chàng Lương Sơn Bá, cũng người đồng xứ và đang trên đường du học.
Thế là không hẹn mà gặp, giai nhân ngộ tài tử, nên chẳng bao ngày, hai
người trở nên tương đắc, rồi tri âm và mối tình thầm lặng đã nhun nhén
trong trái tim thơ ngay trinh trắng của người thiếu nử trang đài. :
‘ Từ phen đá biết tuổi vàng,
tình càng thắm thía, dạ càng ngẩn ngơ
sông Tương một giải nông sờ
bên trông đầu nọ, bên chờ cuối kia ‘
( Kiều – Nguyễn Du).
Tình nồng chưa kịp ngỏ, thì thơ cha gởi tới bảo nàng phải về gấp vì mẹ
bệnh nặng. Vì chử hiếu, nên Anh Đài không còn biết làm gì hơn, là đành
cắn răng gạt lệ, từ giả trường yêu bạn quý và mối tình đầu tiên chớm nở
trong thầm lặng nghẹn ngào. Bởi vậy ngày tạ từ, nàng Chúc đã bậm môi tỏ
thật nguồn cơn với sư mẫu và trân trọng kính xin người, hãy thương xót
mà chu toàn dùm chuyện lức đôi của hai đứa.
Lương Sơn Bá, đúng là chàng ngốc quân tử Tàu, qua bao lần được kế cận
người ngọc nhưng cứ vô tình để cho ai khóc bên rèm tương tư héo úa. Nên
ngay khi được sư mẫu trao tin, chàng như người vừa tỉnh cơn mộng mị, đã
vội cùng với thư đồng, thu xếp hành trang, tới Chúc Gia Trang để cầu hôn
như lòng hoài ước của nàng Chúc.
Nhưng hởi ôi tất cả đã muộn màng, vì vừa tới nơi thì nhà ai đã tưng bừng
rực rỡ mở tiệc mừng hoa chúc. Tủi phận mình bạc bẽo vô duyên, mộng vừa
bén đã như hoa héo tàn vở vụn, khiến chàng Lương phẩn chí tuyệt vọng,
thất thểu ra về với cõi lòng tan nát và lâm trọng bệnh.
Phần Chúc Anh Đài cũng đâu có vui sướng gì hơn, nàng đau đớn nát hồn vì
song thân đã đem chữ hiếu, để van xin nàng phải ưng lấy tên Mã Văn Tài,
vốn là loại công tử bột, văn dốt vũ nát, chỉ biết lêu bêu rượu gái cờ
bạc và hiếp đáp dân lành.
Nên ngày em lên xe hoa về nhà chồng, cũng là lúc chàng Lương trút hơi
tàn trên giường bệnh. Thì ra tình yêu của đôi trai gái Lương-Chúc rất
đậm đà tha thiết, tuy rằng chưa một lần hé lộ và khi mở miệng thì cũng
là lúc đôi ngả đôi đường. Tiếng quạ ăn sương đã đưa hồn người bạc mệnh
qua bên kia thế giới :
‘ biết bao duyên nợ thề bồi
kiếp này thôi thế, thì thôi còn gì
nợ tình chưa trả cho ai
khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan ‘.
Theo lời trăn trối lúc lìa đời, mộ chàng Lương được chôn nơi Nam Sơn
Tiểu Lộ, chỗ đánh dấu buổi gặp gỡ đầu tiên của hai người và khi chiếc
kiệu hoa cùng cô dâu ngang qua chốn củ, Anh Đài bổng hóa thành mây khói,
tan biến vào trong mộ phần của Lương Sơn Bá, để miên viễn hai kẻ yêu
nhau, sẽ không còn khổ lụy phân kỳ . Từ đó :
‘ Ráng chiều chim vạc cùng bay,
trời dài chung với nước thu một màu ‘
( Vương Bột ).
2-LƯƠNG SƠN BÁ – CHÚC ANH ĐÀI BẰNG XƯƠNG THỊT, TRONG THẾ KỶ 20 :
Ngay khi câu chuyện gián điệp, giữa Shi-Pei-Pu và Boursicot, bị phát
giác ngày 30-6-1983, thì báo chí Pháp mở cuộc điều tra về trường hợp,
tại sao ‘ Nàng ‘ là Đực Rựa, lại có thể làm cho chàng Buorsicot thất
điên hồn phách , đến nổi phải hợp tác với Trung Cộng, phản bội lại tổ
quốc mình. Lúc đầu, nhiều nghi vấn được đưa ra như Shi-Pei-Pu, đã được
giải phẩu, để thành Đàn Bà, như trường Bọn Katoy Guy Bar ở Thái Lan hoặc
‘ Đồng Tình Luyến Ái ‘..Nhưng những thắc mắc trên, đã được chính phủ
Pháp trả lời, bằng cách yêu cầu nhân vật ‘ nàng Shi-Pei-Pu ‘, lúc đó
đang bị giam trong tù, biểu diễn tuyệt chiêu làm thót hai ngọc hoàn vào
trong, kéo của quý ra phía sau. Bởi vậy trong cảnh tranh tối tranh sáng,
cái đó đã biến thành một tòa thiên nhiên vô cùng hấp dẫn, khiến cho các
đấng mày râu, ít ai từ chối được. Còn tại sao Boursicot không hề phát
giác được chân giả, qua mấy lần chung chăn gối ? cũng đã được giải thích
là, lần nào cũng được dàn cảnh vụng trộm, nên chàng đã lâm chiến một
cách hấp tấp, nhanh gọn, để hai người kịp rút..mà không bị bắt bớ làm
phiền.
** KATOY GUY BAR :
Mấy lúc gần đây, nhiều doanh gia, du khách lẫn các nhà chính khách tây
phương, đã bị các nàng đực rựa Thái Lan, dùng phẩu thuật thay đổi giống
(Transexual), lường gạt tiền tình lẫn chính trị, khiến không ít người bị
thiệt thân, mất của và tan hoang cuộc đời. Tai tiếng trên, làm cho nước
Xiêm từ lâu, vốn đã mang đầy xấu hổ trên thế giới, vì kỷ nghệ buôn hương
bán phấn, bênh Aid nhiều nhất Á Châu, dung dưởng cho bọn hải tặc, hãm
hiếp giết cướp người Việt vượt biển tị nạn VC và trộm vàng ngọc châu báu
của Hoàng Gia Ả Rập..nay lại thêm tệ nạn ‘ Guy Bar ‘, mà tiếng Thái gọi
là Katoy.
Đến nay kể cả báo chí, chính quyền cũng không biêt được nước mình, có
bao nhiêu nàng đực rựa đang hành nghề. Thế nhưng báo chí ngoại quốc, lại
đưa ra thống kê rằng Thái Lan hiện có chừng 10.000 gã, làm ăn chung với
khoảng 250.000 gái mãi dâm ở thủ đô Vọng Các và các thành phố khác.
Chính bệnh viện Thonburi ở ngoại ô Bangkok la trung tâm giải phẩu Katoy
và cũng ít ai ngờ được, nàng đực rựa Onapuh Kriksadee, hiện là một trong
những người mẫu hàng đầu của xứ Thái, lại là một Katoy.
Vì phẩu thuật quá tinh vi, nên ít ai (kể cả người bản xứ), phân biệt nổi
họ là nam hay nử . Do trên mới đây, một thương gia Ý Đại Lợi tên Paolo
E.Poeris, 27 tuổi, đã thân bại danh liệt, khi cưới nhầm một Katoy Thái
tên Riam, 26 tuổi. Họ gặp nhau khi Paolo tới du lịch tại Bangkok. Thế
rồi hôn nhân được tiến hành một cách mau lẹ và phải sau một năm chúng
sống, chàng mới phát giác được vợ mình là một gã đực rựa. Quá xấu hổ vì
bị lường gạt nhưng trên hết Riam lại là một kẻ xấu xa, có nhiều tiền án
về tội trộm cướp, buôn bán ma tuý cũng như đang xử dụng căn cước của một
phụ nử khác. Do trên, Paolo đã tới tòa hủy bỏ hôn ước và gã Katoy bị
trục xuất về Thái để vào tù đền tội.
Theo các tổ chức tình báo quốc tế, thì trong đạo quân gián điệp hiện
nay, hơn nửa triệu của Trung Cộng, cũng có rất nhiều nàng Katoy đang
công tác. Tuy nhiên trường hợp của Shi-Pei-Pu thì ngoại lệ, vì nàng là
gã đực rựa 100%.
** CHUYỆN TÌNH LƯƠNG SƠN BÁ – CHÚC ANH ĐÀI THỜI ĐẠI :
Chuyện bắt đầu từ năm 1964, khi tổng thống Pháp là Charles De Gaulle,
nối lại bang giao với Trung Cộng. Tại Sứ quán Pháp ở Bắc Kinh, có chàng
kế toán viên tên Bernard Boursicot, lúc ấy vừa 20 tuổi, đẹp trai lại hào
hoa phong nhã. Ngoài ra Boursicot còn giỏi Hán Văn và nói thông thạo
tiếng Quan Thoại, nên rất ưa thích văn hoá Trung Hoa cũng như các cô gái
Tàu.
Và họ đã gặp nhau trong buổi tiệc tiếp tân, vào dịp Giáng Sinh 1964, do
Tòa Đại Sứ Phap ở Bắc Kinh khoản đãi. Nàng đực rựa tên Shi-Pei-Pu vốn là
nhà văn nổi tiếng, có chân trong Hội Nhà Văn Thành Phố Bắc Kinh, dáng
dấp phong lưu nho nhã, lại rất sành sõi và thông thạo Pháp ngữ. Đúng là
‘ Hữu duyên thiên lý ‘, có tình dù ngàn dặm vẫn có duyên. Trái lại vô
tình thì ngày ngày gặp mặt vẫn vô duyên, đó là định mệnh nên đâu có ai
tránh khỏi. Bởi vậy vừa mới gặp nhau một lần, mà hai người đã thân quen
khắc khít, làm như đã quen biết nhau tự muôn kiếp nào.
Từ đó họ gặp nhau hằng ngày và Shi-Pei-Pu, lúc đó tuy đang ở dạng nam
nhân nhưng lại có cử chỉ, không khác gì một nàng trinh nử khuê các, qua
dáng dấp thanh tú, đi đứng dịu dàng tha thướt, ăn nói nhỏ nhẹ gơị tình,
làm cho chàng trai ngoại quốc điêu đứng mỗi khi cùng nàng hội ngộ. Rồi
một đêm trăng sáng vằng vặc, hai người rũ nhau đi dạo cảnh tìm thi hứng,
dọc theo con sông đào nho nhỏ thơ mộng, chảy giữ thành phố Bắc Kinh. Đêm
đó, nàng kể cho chàng nghe, thiên tình hận ‘ Lương Sơn Bá-Chúc Anh Đài
‘, rồi qua đôi mắt đẳm đầy lệ, đã thỏ thẻ bên chàng, rằng mình cũng là
‘Chúc Anh Đài ‘ thời đại, chỉ vì gia biến cùng hoàn cảnh, nên phải cải
nam trang. Do đó vừa mới gặp nhau, mà lòng đã kết ước se duyên với người
bạn trai xa lạ nhưng như cùng nhau quen biết tự kiếp nào :
‘ Biết bao duyên nợ thề bồi,
kiếp này thôi thế, thì thôi còn gì ? ‘
Nên mai sau nếu gặp dở dang trắc trở, nàng quyết ‘ Làm thân trâu ngựa,
đền bồi Trúc-Mai, nợ tình chưa trả cho ai, khối tình mng xuống tuyền đài
chưa tan – Kiều, Nguyễn Du ‘. Trước tình huống xảy ra quá đột ngột nhưng
cũng thật éo le gây cấn, nên dù là một người ngoại quốc, chàng cũng đã
tin tưởng và mê đắm yêu nàng.
Boursi cot tuy là người tây phương nhưng tính tình lại rất phong lưu mã
thượng, bởi vậy hai người tuy luôn gặp gỡ hẹn hò nhưng tuyệt đối chàng
vẫn giữ lễ nghi, đối xử với nhau như các đấng quân tử Tàu, chỉ luân bàn
văn chương, kinh sử, hứng gió, ngắm trăng, ngâm thơ, đối tửu và cùng
lắm, thì cũng chỉ tay nắm tay hay môi tìm môi mà thôi.
Rồi một tối nọ, lợi dụng hai người cùng quá chén, Shi lơi lã dâng hiến
cho chàng nhưng với cử chỉ thật hấp tấp lụp chụp..Tuy thế cũng đủ làm
cho hồn ai ngây ngất, dù nàng đã vội vã từ tạ ra về.
Tháng sau, tính từ ngày hai người cho nhau, nàng báo tin đã có thai,
cũng vừa lúc Boursicot có lệnh trở về cố hương vào cuối tháng 12-1965.
Buổi chia tay biết bao ngấn lệ, chàng căn dặn nàng nếu sinh trai thì đặt
tên Bertraud, còn gái là Michele, đồng thời thề thốt là sẽ quay về Bắc
Kinh để cùng nàng trăm năm đầu bạc. Thật là :
‘ Bến Tiêu Tương cách Hàm Dương,
Núi Hàm Dương cách Tiêu Tương mấy trùng ?
Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy
Thấy ai xa những mấy ngàn dâu
ngàn dâu xanh ngất một mầu
lòng chàng ý thiếp, ai sầu hơn ai ?
(Chinh Phụ Ngâm ).
Năm 1969 chàng may mắn trở lại phục vụ ở Bắc Kinh. Ôi kể làm sao sự
thương nhớ của chàng đối với nàng và đứa con chưa hề thấy mặt bao giờ.
Nhưng lần này, vừa mới gặp nhau, ShiPei-Pu chẳng những không còn vồn vã
như buổi trước, mà tỏ ra rất hốt hoảng lo sợ, cho biết tình thế rất nguy
hiểm cho những người phụ nử Trung Hoa có chồng ngoại quốc. Nên để tránh
bị các tổ chức thuộc cơ quan cách mạng văn hóa gây thiệt hại, nàng đã
gửi đứa nhỏ tới người bà con xa, ở tận biên giới Nga-Hoa, để nhờ nuôi
dưỡng. Đồng thời để tránh tiếng, nàng yêu câu chàng phải học thuộc các
sách tư tưởng của Mao xuất bản, do chính nàng làm cô giáo giảng dạy tại
nhà.
Màn kịch đã bắt đầu ló dạng, sau hai tháng lui tới học chính trị tại nhà
Shi, lúc đó luôn luôn có sự hiện diện của hai can bộ văn hóa cọng sản.
Họ đã công khai yêu cầu Boursicot hợp tác, cung cấp tin tức từ sứ quán
cho Tàu. Thế là chàng vì tình yêu nên đã phản bội lại tổ quốc Pháp, đem
hết các tin tức mật mà Tòa Đại Sứ Pháp tại Bắc Kinh thu lượm, chuyển
tiếp cho Tòa Đại Sứ Pháp tại Nga, trao hết cho hai đồng chí của
Shi-Pei-Pu. Ngược lại, nàng đối xử với chàng thêm đậm đà hơn trước. Có
điều chuyện phòng the thì rất hạn chế, và lần nào cũng như lần nào, được
diễn ra rất hấp tấp, nhanh gọn, trong khung cảnh tranh tối tranh sáng.
Đôi lần chàng thắc mắc thì nàng cho biết, làm như vậy vì không muốn có
con như lần trước.
Rồi hai người lại chia tay vào năm 1972, khi Boursicot mản hạn phục vụ
tại Sứ quán Bắc Kinh. Như lần trước, chàng hứa sẽ trở lại và vào năm
1973, Boursicot gặp đứa con trai đã 7 tuổi tại nhà Shi. Hai người dan
diú thêm ít tháng thì chàng trở lại Pháp. Sau đó Boursicot không còn làm
việc tại Bộ Ngoại Giao, nên mở một cửa hiệu, buôn bán hàng tơ lụa và đồ
cổ Trung Hoa. Lúc này tuy có tiền, có bạn gái nhưng lòng chàng vẫn không
sao quên được Shi và đứa con trai đang ở bên Tàu.
Tháng 10-1977, Boursicot lại được Bộ Ngoại Giao tái tuyển làm kế toán
viên, nhưng phải phục vụ tại Sứ Quán Pháp ở thủ đô Ulan-Bator của nước
Mông Cổ. Nơi này chỉ cách Bắc Kinh có 36 giờ xe lửa, nên hai người lại
gặp nhau hàng tuần. Dĩ nhiên vì nàng, chàng lại phải tiếp tục cộng tac,
cung cấp tin tình báo mật tại Tòa Đại Sứ Pháp ở Mông Cổ, cho hai đồng
chí của Shi, liên tục trong hai năm, cho tới khi mãn hạn về nước.
Sau đó nhờ sự vận động của chàng, Shi-Pei-Pu, được Bộ Ngoại Giao Pháp
mời sang Paris, trao đổi văn hóa vào tháng 10-1982. Tại đây nàng và đứa
con trai được chàng tiếp đón nồng nàn.
Nhưng cũng kể từ đó, Bộ Ngoại Giao Pháp đã phát hiện được việc, Trung
Cộng sử dụng hơn 500 tài liệu mật của Tòa Đại Sứ Pháp ở Bắc Kinh, Mạc Tư
Khoa và Ulan-Bator. Cuộc điều tra đã tìm ra thủ phạm, chính là Bernard
Boursicot, nên chàng lập tức bị cơ quan an ninh Pháp bắt ngày 30-6-1983,
luôn cả Shi-Pei-Pu lúc đó đang công tác tại Ba Lê.
Và câu chuyện Trung Cộng, dùng đực rựa , để mồi chài nhân viên Bộ Ngoại
Giao Pháp, được báo chí, đài phát thanh, phát hình..trong và ngoài nước,
phổ biến rầm rộ, liên tục trong nhiều ngày. Những bài bình luận dí dõm
tràn ngập nơi trang nhất các nhật báo, rằng là gián điệp Trung Cộng, lần
này không phải là môt giai nhân tuyệ sắc như Mata-Hari hay Noor Irayat
Khan, lại không phải là một người đàn bà . Vậy thì gã đã làm sao dụ khị,
được một trai tơ, bãnh bao rất hào hoa phong nhã như Bousicot, nhắm mắt
bước vào mê hồn trận ?.Làm sao mà chàng không hề phát giác được ‘đồ ấy ‘
của nàng là hàng giả, khi hai người từng gần gũi nhiều lần. Riêng cái
của nợ, mà Shi-Pei-Pu nói là con của hai người, có giống chàng chăng ?
Trăm lời bàn ra tán vào, làm cho Bộ Ngoại Giao Pháp thêm xấu hổ nhức
nhối, trước cú sóc trúng tim không còn miệng để mà cải. Riêng Boursicot
luôn luôn giận dử trước những tin tức hình ảnh hằng ngày, nên chửi bới
báo chí láo khoét, vô lại, chỉ chuyên mộn khai thác trên xác người.
Nhưng sự thật vẫn là sự thật, khi Shi-Pei-Pu cùng Boursicot ra tòa tại
Paris. Trước mặt chánh án Bruno Laroche, chính Shi-Pe-Pu đã tự thú, mình
là đàn ông và đứa bé trai kia, cũng chỉ là con nuôi.
Thế rồi một hôm, vài ngày trước khi ra tòa nhận án, Shi-Pei-Pu được dẫn
tới một bệnh viên, nằm trong khu vực của khám đường. Tại đây, nàng biểu
diễn lại các tuyệt chiêu đã xử dụng để lừa chàng lọt lưới tình, khi hai
người gần gũi nhau. Đó là thủ thuật làm thót hai ngọc hoàn vào tận phía
trong và kéo ngược của quý ra sau. Vùng đó tự nhiên biến thành một tòa
thiên nhiên, với đầy đủ ao hồ, rêu phong cổ kính. Shi còn giải thích
thêm, vì để tránh lộ tẩy bể cơ quan, nên mỗi lần giao chiến, nàng phải
đóng kịch hấp tấp , lụp chụp, tạo cảm giác nhanh mạnh cho chàng, để tròn
công tác được đảng giao phó. Tuy nhiên Shi cũng xác nhận, dù bị điều
động trong nhệm vụ gián điệp này, anh ta vẫn thấy như mình đã có một cảm
tình dặc biệt, đối với Boursicot, trong lúc cả hai đều là đàn ông và
không thuộc loại đồng tình luyến ái.
Thế là mọi điều bí mật đã sáng tỏ, Boursicot chua chát vào tù, với bản
án sáu năm, vì tội làm gián điệp cho Trung Cộng. Còn Shi-Pei-Pu cũng bị
kết tội tương tự.
Tháng 4-1987, Mitterant đắc cử tổng thống Pháp. Ông muốn nối lại bang
giao với Trung Cộng để buôn bán, nên ra lệnh phóng thích nàng về Tàu.
Bốn tháng sau, chàng cũng được ân xá trước hạn kỳ.
Từ đó quan san cách trở, biết bao giờ mới gặp lại nhưng chắc chắn hai
người có lần, ngồi trước ngọn đèn khuya ở hai phương trời xa thẳm, để
cùng đau khổ, tưởng tiếc về một mối tình cay đắng nhưng rất đẹp, của hai
tâm hồn nghệ sĩ yêu nhau vì tài, mên nhau vì nợ nhưng cuối cùng do trời
già bày chi định mệnh quái ác, để cả hai chẳng được se duyên kết tóc như
đã thệ nguyền :
‘ Khứ niên kim nhật thử môn trung,
nhân diện đào hoa tương ánh hồng
nhân diện bất tri hà xứ khứ ?
đào hoa y cựu tiếu đông phong ‘
(Thôi Hộ)
Câu chuyện tưởng đã chìm vào quên lãng, không ngờ lại được nhà văn nổi
tiếng Joyce Wadler, cảm khích trước mối tình chạn thật của hai người,
nên viết thành một thiên tình hận, gọi là ‘ LIAISON ‘. Sau đó được nhà
Đạo Diễn Pháp, dựng thành một cuốn phim tình cảm thê thiết đầy nước mắt,
qua tên ‘ MR. BUTTERFLY ‘, với nội dung gần giống như câu chuyện tình
hận ‘ Lương Sơn Bá – Chúc Anh Đài ‘ trong tiểu thuyết Trung Hoa, đã làm
rơi lệ hàng triệu khán giả Hoa Kiều, đang sinh sống tại hải ngoại.
Bi kịch thương tâm trên, cho thấy dã tâm của Trung Cộng hiện nay, việc
gì cũng dám làm, kể cả những điều phi luân bại lý, trái ngược với truyền
thống đạo đức nhân nghĩa của Trung Hoa. Điều này cũng dể hiểu, vì đa số
những chóp bu đầu sỏ đang nắm vận nưóc mạng người tại Bắc Kinh, hầu hết
đều là bọn người hung ác dã mang, từ nhóm cách mạng văn hóa đỏ còn sót
lại. Hơn nửa đối với nền vô sản chuyên chính và bạo lực cách mạng tại
Hoa Lục, thì bản chất hận thù, khủng bố và đàn áp đồng bào mình, luôn
được coi là phương tiện duy nhất để đảng cọng sản tồn tại -/-
Xóm Cồn
8-7-2005
HỒ ĐINH
|