|
MƯỜNG GIANG viết về ANH VŨ
Thay Tựa Thi Nhạc Phẩm " QUÊ HƯƠNG và
NỖI NHỚ "
Những ngày cuối năm buồn lạnh nơi quê người, tình cờ đọc được thơ của
Anh Vũ, bổng dưng cảm thấy ấm áp như đang ngồi nơi bếp lửa canh nồi bánh
chưng của một tết nào từ xa lắc.
" Quê hương và nổi nhớ " hay đúng hơn đây là cảm xúc chất ngất trên mi,
trong hồn và mang mang hoài vọng của một đứa con bị thất lạc lâu ngày,
nay trở lại quê xưa, đặt chân lên khoảng sân nhỏ ngày nào, nơi có mái
tranh và người hiền mẫu chập chờn gậy trúc từng canh, tựa cửa chờ con
trở lại. Ðây cũng là cuộc hành trình về quá khứ có nhiều nước mắt, của
những đứa con bị lưu đầy như một người bị thất lạc không biết sẽ về đâu
và nơi đâu để mình trở về ?
" Chờ đêm xuống con lần về thăm Mẹ
Sao trời soi con thấy được gì đâu ?
Nhà mình đây sao trông quá bồi hồi
Bao kỹ niệm tràn về trong khoảnh khắc .."
( Con đã về bên Mẹ )
Tất cả đều là chuyện quê nhà từ đầu trang cho đến cuối, làm cho người
đọc đang ở một chân trời mù khơi tít tắp,cũng cảm thấy buồn rầu tới nhỏ
lệ khi bồn chồn u uất, theo chân tác giả tìm về bến xưa, tưởng gần trong
gang tất nhưng đưa tay vói thì xa cách muôn trùng.
"..ôi sướng quá ta ôm choàng đất Mẹ
Vui ngập tràn bao hạnh phúc tình thương
Dẫu nơi đâu ta vẫn nhớ quê hương
Dòng máu đỏ da vàng con La.c Việt
Hò, hò ơi, lời ru buồn mãi viết
Cho hồn ta hòa vào đất ngàn năm.."
( Tiếng hát trên sông Mường ).
Anh Vũ là một cây bút trẻ còn xa lạ đối với văn đàn hải ngoại nhưng rất
thân thương và quen thuộc trong sân trường Trung Học công lập Phan Bội
Châu, Phan Thiết và quê hương miền biển mặn Bình Thuận, vì sự đa tài, đa
tình, đa năng huyển hoặc của một người thơ, nha viếtø nhạc, họa sĩ và
trên hết là tâm hồn Thiện Tín có cái tâm vô ngã không bị chi phối trong
cái thế giới vô lương, ta bà. Tập thơ gồm bốn chục bài , phần lớn được
phổ nhạc, viết đủ loại, nói đủ chuyện của quê xưa, ngoài Mẹ và tên đất
ra, tất cả đều là cõi vô cùng, trầm kha dời đổi, rất quen thuộc trong
cuộc sống hôm nay nhưng có cái khác thường của một trái tim đau, khi
đứng trên quê hương sầu khổ, có cãm nhận mà vẫn phải bất lực vồ hồn.
Thật ra nhà thơ đã viết những gì ? mà khiến cho một người lính từng sống
xa nhà, xa mẹ, xa em,bổng thấy khao khát về một ngày thanh bình thật sự,
để trở lại quê mình, chiều ra đồng vắng nghe tiếng sáo diều thanh thoắt
trên không, hay đêm lơ lững con đò, cùng bạn, cùng rượu, cùng trăng ngã
nghiêng trước gió biển mơn mơn hơi muối mặn thấm nồng .
Ðó là tiếng hátù của ai vẳng trên sông Mường, đã là một cõi quê nhà, một
chặng đường mà tác giả đã cùng ta xuyên qua cõi hồn khi trở lại thăm
Phan Thiết, Bình Thuận, thăm lại ngôi nhà và căn vuờn tuổi thơ. Tất cả
dù có đổi thay nhưng cây đa, mái đình , sân trường, hàng hiên, bải biển
ngày xưa chúng ta từng hò hẹn, còn em thì đã mù tăm mất dấu..viết như
vậy làm sao mà chẳng buồn ?
Mỗi quê hương đều có một dòng sông dù lớn hay nhỏ, Anh Vũ cũng vậy, nên
đã nói rất nhiều trong thơ của mình về một dòng sông nhỏ mang tên Mường
Man, tuy không bao la vô tận , đôi bờ ngào ngạt phù sa nhưng ở đó ngày
nào, Anh Vũ, Ta và những đứa con yêu của Bình Thuận đã một thời đầu trần
chân đất , xuôi tay nằm trên bãi ca.n, gục đầu uống ngụm nước để hồn
lắng nghe tiếng chim hót trên nguồn :
"sông nước Mường Giang chảy lững lờ
Thả câu tắm nắng thưở còn thơ
Trèo lên cột gổ cầu đôi ngã
Lội xuống dòng sông tới bến bờ
..ai ơi có ghé về Phan Thiết
xin nhớ cho ta một bến chờ ."
(Quê Hương Phan Thiết)
Ðó là nổi khổ sầu của con người bị đầy đọa trong phiền lụy của chiến
tranh, của ý thức hệ , của cái tham sân ham muốn muôn đời của con người,
luôn luôn lẩn quẩn trong hư và thực, luôn quay cuòng trong một xã hội
dối gian đen bạc, bởi vô minh che khuất, bởi sự mệt mõi chán chường của
một kiếp người bất hạnh trong thân phận nhược tiểu Việt Nam :
" Em từ vô thủy vô chung
Hốt nhiên hiện hửu ôm cùng nổi đau
Bên kia rợn tiếng lao xao
Nơi này nắng nhuộm sắc màu có không
..thiên nhiên địa địa âm u
xòe bàn tay nắm ngục tù xác thân."
( Vô đề)
Ðó là những tình cảm dâng tràn trên khóe mắt, qua những lời hay ý đẹp
tràn ngập trong thơ của tác giả khắp các nẽo đường quá khứ, từ con phố
chiều tràn bao nổi nhớ, Lầu nước bâng khuâng đối bóng dưới dòng, Mũi
Né-Ðức Long thơm nồng nước mắm, Giáo Xứ Lạc Ðạo tìm tình Kim Ngọc-Tầm
Hưng..thủy chung cũng vẫn là cái phong cách sống của những người miền
ruông miền biển Tuy Phong,Phú Quý,khiến cho người đọc càng náo nức tìm
về nơi chốn thân thương của một thời ngập đầy kỹ niệm :
" Lang thang bến vắng Bãi Gành
Trông con sông nước đợi anh trở về
Tình em khoai s81n chân quê
Ðời anh mang nặng lời thề nước non.."
(Bài thơ Hải Ðảo)
Ðó là nổi nhớ mông lung của người xa xứ mà lạ lùng hơn bởi vì qua thơ,
ta thấy người thơ khi trở lại quê xưa lại càng thấy nhớ quê hơn và thêm
tội nghiệp trước nổi cô đơn, lẽ loi và hiu quạnh. Tất cả như một bức
tranh tĩnh lặng vẽ cảnh đất trời hoang vu, có bóng trăng treo cùng bóng
núi, trăng núi chơi vơi giữa hư ảo vô tình. Tóm lại xa thì nhớ nhưng tới
gần lại càng lại thấy xa , khơi dậy trong hồn người vong quốc,những
tiếng thở dài, khác nào hồn xưa đã gởi vào tiếng thời gian hay hồi trống
thu không vang lên cho ngày hết. Hồi trống, lời than hay những dặm đường
cách trở, qua lời thơ của Anh Vũ, chẳng qua cũng chỉ để gởi một khối sầu
tận tuyệt, nơi cõi mênh mộng trống vọng biển dâu của kiếp người :
" Buồn trong xa thẳm giọt rơi
tuôn về ướt lịm một đời lang thang
mưa đâu còn nhớ bàng hoàng
mưa trong dỹ vảng có còn chăng mưa ?"
( Mưa)
Có lẽ hơn ai hết, Anh Vũ đã biết rõ những cơn mộng cũ ngày xưa, nay đã
nằm ở một góc nào trong trái tim đau, mà ngày trở về có bạn bè đầy
chiếu, bên những ly bia bọt vui vui, để rồi ngày ra đi nơi chốn quê
người, quẩn quanh đời thiếu, sáng trưa thương nhớ chân mây. Thì ra chúng
ta nay cũng giống như một con sông , đầy vơi theo vận nước , nữa như say
đắm làn hương ngọt mà đời thì cứ quấn quít hoài theo những gót giầy.
Như một nhà phê bình văn học người Pháp đã viết :" La poésie art suprême
, c'est la musique qui pense et la peinture qui se meut ". Ý ông muốn
nói Thơ là một nghệ thuật siêu đẳng. Ðó làø âm nhạc biết suy tư và tranh
ảnh biết hoạt động. Trong " Quê Hương và Nổi Nhớ ", nhiều bài thơ của
Anh Vũ , một cách hồn nhiên đã trở thành những ca khúc, giống như những
giai điệu được xây dựng từ những chủ đề âm nhạc, vừa có thủ pháp chặt
chẽ , gây được ấn tượng và cãm xúc mõt cách tự nhiên cho bài hát được
phổ thành thơ. Ngoài ra nhiều bài thơ như Tiếng Hát trên Sông Mương, Bài
thơ dây cáp,Bài thơ hải đảo, vịnh Hồ Gươm..đọc thơ ta cứ tưởng như đang
xem những bức tranh rất linh động và có hồn.
Còn nửa khi nhớ tới mẹ hiền, thi sĩ làm thơ bằng cả tiếng hát ru, nói
lên ngàn vạn lần cảm ơn từ mẫu . Ôi không có bài hát nào trên cõi đời
này mà ngọt ngào êm ả cho bằng hai tiếng ầu ơ của mẹ, từ ấu thơ cho đến
phút cuối cùng, vẫn mang mang một hồn quê nơi chôn nhau cắt rún :
"Bao năm trường mẹ lo nuôi dưỡng
Bằng sữa tươi hạt gạo tình thương
Nhưng đêm mưa dột sa sương
Lộng mùa gió giật, mẹ nhường cho con.."
( Mẹ là Bồ Tát hóa thân )
Cuối cùng,Anh Vũ còn có nhiều bài thơ nói lên tâm sự bi phẩn của kẽ
chiến bại, của người lưu vong nhưng vẫn luôn mang một niềm tin sắt đá,
của một chiến thắng cuối cùng :
" Gởi lửa tự do tận quê nhà
Triệu người vùng dậy vút lời ca
Ðập tan quỷ đỏ loài tinh cáo
Rợp bóng cờ vàng nghĩa quốc gia.."
( Xuân Quang Trung)
Nhưng có lẽ điều đáng yêu nhất trong thi tập " Quê Hương và Nổi Nhớ", là
những câu thơ trong bài " Thay lời tựa"vừa như xin lỗi, lại khiêm tốn,
rất gần gũi với tâm tư của Nguyễn Du Tiên Sinh năm nào khi đặc bút viết
:" Lời quê chắp nhặt dông dài, Mua vui cũng được một vài trống canh ".
Phải chăng vì vậy mà Anh Vũ đã viết :
" Than ôi trong cõi ta bà
Thi nhân mặc khách, thơ là toàn năng
Quay về đọc áng tân thanh
Mua vui cũng chỉ trống canh là nhiều " ./-
Xóm Biển, chạp Nhâm Ngo
Mường Giang
|