|



|
|
|
THÁNG TƯ, 30 NĂM NGOẢNH LẠI
Lê Quang Sinh
Tháng Tư 1975 - Tháng Tư 2005.
30 năm trôi qua như một cơn ác mộng. Mới ngày nào quân dân miền Nam Việt
Nam buông súng, bỏ lại một quá khứ oai hùng với những chiến công oanh
oanh liệt liệt trong mấy chục năm trời chiến đấu chống cộng quân để bảo
vệ Tự Do cho quê hương xứ sở, bỏ lại ruộâng vườn, nhà cửa, bạn bè ,
người thân , mồ mã ông cha ra đi với hai bàn tay trắng trên những chiếc
thuyền mong manh, nay nhớ lại mà tưởng như mọi chuyện vừa mới xãy ra
ngày hôm qua, một ngày đau thương nhất cũng là cái ngày ghi dấu ấn sâu
đậm nhứt trong ký ức mỗi người chúng ta. Người dân Miền Nam Việt Nam qua
bao mùa chinh chiến đã đổ bao nhiêu xương máu và đã hy sinh biết bao
nhiêu mạng ngưòi trên biển cả để mưu cầu hai chữ Tự Do.
30 năm Miền Nam sụp đổ và 30 năm
bỏ nước đi tìm Tự Do, thử hỏi chúng ta được gì và mất gì? Đối với những
quân cán chính không may bị cộng sản bắt giam tù mà chúng gọi là cải tạo
thì sự mất mát quả thật quá to lớn, sự nhục nhả và đau khổ không bút mực
nào tả cho hết. Một Tạ Tỵ, một Phạm Quang Giai, một Hà Thúc Sinh, một
Linh mục Nguyễn Hữu Lễ với những tác phẫm viết về tù cải tạo cũng chỉ
nói lên được một phần nào cái đau khổ cùng cực của người tù cải tạo mà
họ có thể biết và nhìn thấy được. Người tù cải tạo đã chết đói, chết
bệnh, chết vì bị hành hạ nhục nhã trong tù. Ông bà mình nói " Nước mất
nhà tan ". Cộng sản Miền Bắc vào Miền Nam như những con thú đói đã không
buông tha bất cứ một thứ gì mà chúng có thể ngấu nghiến được. Thế cho
nên chúng ta đã mất hết vào tay chúng : nào nhà cữa , đất đai, nào ruộng
vườn, xe cộ, cơ sở kinh doanh; nào vợ con phải chết bệnh, chết đói trong
những vùng kinh tế mới, và còn bị chúng bắt ép làm vợ…Nói đến tiền đồ
của Tổ Quốc, sau 30 năm cai trị của đảng cộng sản đọâc tài, quê hương
chúng ta đã mất đi cái di sãn quí báu nhất của Tổ Tiên để lại, đó là nền
văn hóa cỗ truyền của dân tộc Việt từ ngàn xưa. Cộâng sản đã thay thế
bằng cái gọi là văn hóa xã hội chủ nghĩa và đã đưa dân tộc chúng ta đến
bờ vực thẵm của sự băng hoại đạo đức gây nên bởi sự dối trá lừa lọc, gạt
gẫm, tham nhũng hối lộ, xì ke ma túy, đĩ điếm, buôn người làm nô lệ tình
dục. Nạn tham nhũng, bè phái, vô trách nhiệm của quan chức nhà nước đã
đưa đa số đồng bào đến cảnh nghèo đói khổ cực.
Sau 30 năm lưu vong trên xứ
người, người Việt hải ngoại chúng ta đã được gì và mất gì. Trước hết là
chúng ta đã mất, từ những ngày đầu đi tìm Tự Do, những người thân nhất
đã bỏ mình trên biễn cả, đã chết trong tù cải tạo, những người còn sống
thì mất hết Tự Do dưới chế độâ cai trị độc tài của cộng sản. Và, sau 30
năm sống lưu vong tại hải ngoại, người Việt tỵ nạn chúng ta đã được
những gì. Trước nhất là chúng ta đã thở được cái không khí tự do mà
chúng ta đã đánh đổi bằng mạng sống của chính mình. Cuộc di cư vĩ đại
của hơn 2 triệu người Việt chạy trốn chế độ cộng sản và định cư trên
khắp thế giới là một tiếng thét chống cộn g đanh thép, hùng hồn, và hiệu
lực nhất làm cho nhân dân thế giới phải cảm phục lòng can đảm và tinh
thần bất khuất của người Việt quốc gia. Chúng ta và con em chúng ta ở
thế hệ thứ hai đã đóng góp tích cực vào sự phồn thịnh và nền văn minh
của đất nước mà chúng ta đang dung thân. Con em chúng ta đã đóng góp
nhiều chất xám cho nền kỷ nghệ khoa học ở xứ người, nhất là ở Hoa Kỳ,
trong đũ mọi nghành nghề. Nhưng điều thắng lợi đạt được quan trọng và ý
nghĩa nhất đối với chúng ta là lá cờ vàng ba sọc đỏ, lá cờ biểu tượng
cho người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộỉng sản đã được nhiều tiểu bang và
thành phố ở Hoa Kỳ công nhận.
30 năm. Một thế hệ đã đi qua,
phần thì chết, phần tuổi đã cao, phần sức khỏe kém. Đó là thế hệ đã sinh
ra và sống trong chiến tranh. Họ có nhiều kinh nghiệm đấu tranh với cộng
sản để truyền lại cho con cháu ở thế hệ thứ hai mà họ kỳ vọng. Chính thế
hệ thứ hai nầy là lớp người sẽ đem tài năng phục vụ cho quê hương thứ
hai của mình, trong mọi lãnh vực như chính trị, kinh tế, khoa học, và
văn học nghệ thuật. So với các sắc dân di cư lâu đời khác như Nhật,
Tàu…, người Việt chúng ta đã bước được một bước khá dài trên dòng chính
của lịch sử nước Mỹ. Đây là một niềm hảnh diện về truyền thống sinh tồn
của dân tộc Việt. Thế hệ trẻ Việt Nam ở hải ngoại 30 năm sau kể từ hôm
nay sẽ làm gì cho quê hương đất nước. Đây là câu hỏi thực tiễn được đặt
ra trong thời điểm này. 30 năm là một thời gian khá dài đũ để kiến tạo
đất nước trở nên phồn vinh và hùng mạnh. Nhưng mộât khi chếù độ cộng sản
còn ngự trị trên đất nước, liệu thế hệ trẻ -con cháu chúng ta sẽ làm
được gì cho quê hương xứ sở ?
Người Việt hải ngoại đang đấu
tranh để bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ biểu tượng cho người Việt Quốc gia,
họ đang tranh đấu để góp phầụn lật đổ chế độ độc tài cộng sản
đang cai trị 80 triệu dân trong
cảnh nghèo khó và đạo đức suy đồiù. Những kinh nghiệm sống trãi qua dưới
chế độ cộng sản độc tài đã nung nấu tinh thần đấu tranh bất khuất của
họ. Giải pháp " Hòa Giải Dân Tộc " khó có thể chấp nhận vì bản chất gian
dối lừa lọc của cộng sản. Vã lại người Việt quốc gia khó lòng quên được
quá khứ, một quá khứ chết chóc, đau buồn, đầy căm phẩn. Hãy khuyến khích
con cháu chúng ta học thuộc bài học quá khứ của ông cha để dứt khoát
đoạn tuyệt với chủ nghĩa cộng sản, với chế độ cai trị độc tài cộng sản
đã làm cho nước Việt Nam thân yêu của chúng ta càng ngày càng bước tới
bờ vực thẳm của băng hoại đạo đức và nghèo khó.
30 năm ngoảnh lại nhìn về quá
khứ để ngậm ngùi thương tiếc những gì đã mất. Nhức nhối nhất là chúng ta
đã đánh mất cái gì cao quí nhứt đó là nền văn hóa đạo đức cỗ truyền của
dân tộc Việt. 30 năm dưới chế độ xã hội "xã hội chủ nghĩa", xã hộâi Việt
nam đã đi thụt lùi 30 năm với nghèo khó, bệnh tật, và đạo đức suy đồi.
Kể từ hôm nay, nhìn về tương lai của 30 năm sau, hy vọng rằng quá khứ
đen tối sẽ chỉ còn là những giòng chữ mờ trên trang giấy của lịch sử.
Và, những trang sử mới sẽ được viết lên bởi những thế hệ trẻ tài năng
đầy nhiệt huyết hôm nay và ngày mai ở trong nước cũng như ở hải ngoại
cho một Việt Nam Tự Do và Nhân Quyền.
Để kết thúc , chúng tôi xin mượn
bài thơ " Cô Bán Sầu Riêng" sau đây của nhà thơ Từ Phong để nói lên tâm
tư của tất cả chúng ta trong ngày 30 Tháng Tư của 30 năm về trước.
CÔ BÁN SẦU RIÊNG
Cô bán sầu riêng nhẹ gánh rồi
Sầu chung có lẽ cũng chưa vơi
Trông cô nét mặt buồn man mác
Aét hẳn tâm tư giống mọi người.
Từ Phong
30-4-1975
Lê Quang Sinh
Dallas, 30-4-2005
|
|
|