Tên Ăn Mày
Trước măt trụ sở ban Công
An phường X, quận Thủ Đức, TPHCM, có một tên ăn mày, hắn
luôn luôn mặc một cái áo của mấy người lính ngụy cũ, tuy
đã rách nát nhiều chỗ và được vá lại bằng nhiều thứ vải
khác nhau.
Các anh Công an đã nhiều
lần xua đuổi, thậm chí bắt nhốt, đánh đập, nhưng hắn vẫn
cứng đầu, không chịu đi chỗ khác. Viện lẽ rằng nơi đây
lắm người qua kẻ lại, hắn xin được nhiều hơn. Thét rồi
quen, mấy anh công an cũng chẳng làm gì hơn được nên
đành mặc kệ hắn vậy.
Hắn cứ để cái mũ xuống
đất, bên cạnh chỗ ngồi, rồi nhìn bâng quơ vào khoảng
không gian trước mặt, hay gục đầu giữa hai đầu gối, cái
kiểu ngồi như bất động đó hầu như không bao giờ thay
đổi, mặc cho đám ruồi muỗi làm tình làm tội. Hắn chỉ
vắng mặt 1 hay 2 lần một ngày, ý chừng như để kiếm cái
gì ăn hay giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân chẳng hạn.
Bà con qua lại, người thì
ái ngại, tỏ chút lòng bác ái, ném cho hắn vài đồng tiền
lẻ, hay khi thì miếng xôi tấm bánh. Người thì tỏ ra khó
chịu, không tiếc lời xỉ vả. Đôi khi những đứa trẻ tinh
nghịch còn đến đấm hắn vài cái, hắn cũng trơ trơ, chẳng
nói chẳng rằng. Có lẽ hắn cũng biết thân, làm cái nghề
như hắn, đâu còn hơn thua với ai nữa nên chịu trận vậy
thôi.
Dần dà, người ta biết
được lý lịch của hắn. Hắn nguyên là một sĩ quan trong
binh chủng Biệt Động Quân, quê ở tận miền Trung. Sau
ngày giải phòng, hắn cũng được học tập cải tạo từ Nam ra
Bắc, rồi trước khi được thả lại vào Nam. Trong thời gian
cải tạo, bà mẹ của hắn đã theo bố của hắn về cõi Phật.
Vợ hắn đã bồng bế con theo ai đó vượt biên, chẳng còn
biết tin tức gì. Tứ cố vô thân, hắn nghiễm nhiên trở
thành tên ăn này trên khắp vùng đất nước, rồi sau cùng
lạc bước về đây, “định cư” tại trụ sở ban công an phường
này. Có lẽ chổ này ăn nên làm ra, kiếm ăn được nên hắn
chẳng muốn dời địa bàn đi đâu nữa.
Có người thương tình,
động lòng trắc ẩn, đưa hắn về nhà cho tắm rửa, cơm mước
đàng hoàng, rồi sai làm việc vặt trong nhà ngoài vườn.
Nhưng cố lắm thì cũng chỉ được đến ngày thứ 3 là lại
phải trả hắn về địa bàn hoạt động của hắn. Thời buổi khó
khăn, ai mà cung ứng và nuôi nổi thêm một người nữa.
Đối với mấy anh Công An,
thì cũng đã quá quen, có anh lúc rảnh rỗi cũng trò
chuyện, hỏi thăm được hắn dăm ba câu, cho hắn điếu thuốc
hút. Những lúc ấy trông hắn có vẻ giống con người nhiều
hơn, ánh mắt nhìn đối tượng như thầm cảm ơn.
Lâu dần mấy anh Công An
thỉnh thoảng sai hắn quét dọn và làm vài việc vặt chung
quanh trụ sở, thưởng công cho hắn là những chén cơm,
những điếu thuốc có cán hẳn hoi. Những lúc ấy thấy hắn
vui hẳn lên…
Hôm nay là một ngày thật
đặc biệt của ban Công An phường, vì có các đồng chí từ
quận và thành phố đến thanh tra, hoạch định phương hướng
cho kế hoạch 5 năm sắp tới. Một ngày thật trọng đại nên
ban Công An phường đã tăng viện công tác làm cho ban
mình có một bộ mặt thật đẹp và sạch sẽ từ trong ra
ngoài. Kế hoạch đã được sắp xếp từ cả mấy tuần trước. Cả
gã ăn mày cũng được tham gia vào công tác làm sạch sẽ.
Người ta thấy hắn thật hớn hở vì được làm công việc vệ
sinh, dọn dẹp, lau chùi. Và hắn cũng được ăn uống đầy đủ
cùng các anh công an, lâu lâu còn được điếu hút, điếu sơ
cua trên vành tai nữa kìa. Hắn lăng xăng dọn chỗ này,
dẹp chỗ kia, lau chùi, phủi bụi, hốt rác.
Quan trọng nhất là phòng
họp của ban, vì tất cả các đồng chí thành ủy, quận, cũng
như ban công an phường sẽ tụ tập đầy đủ ở đây để hội
họp, bàn bạc, thảo luận và hoạch định kế hoạch ngũ niên.
Hắn trịnh trọng lau chùi
thật kỹ, sắp xếp những chậu kiểng, bàn ghế, dàn loa
phóng thanh lớn 4 góc 4 cái thật chu đáo. Nhất là bục
của diễn giả, tất tất đều sạch sẽ, bóng loáng, không chê
vào đâu được. Các anh công an rất hài lòng, nên thưởng
công cho hắn nguyên một bao “3 số” chưa bóc tem. Hắn
trịnh trọng bỏ ngay vào túi áo phía trước, hắn cố ý độn
cái gì ở dưới để bao thuốc lòi lên khoảng 1/3, ai nhìn
cũng thấy ngay được sự tin tưởng của các anh công an đối
với hắn, và thấy được sự tưởng thưởng hậu hĩ của các anh
công an. Và lẽ dĩ nhiên là hắn chưa dám bóc, gói thuốc
còn nguyên si.
Cái ngày trọng đại đã
đến, các đồng chí trên thành và quận đến bằng 8 chiếc ô
tô thật lộng lẫy, cỡ trên dưới 30 người.
Sau thời gian gần cả ngày
làm việc và thảo luận, đến xế chiều là phần sinh hoạt và
trao bằng ban thưởng công trạng cho các anh em ban công
an phường. Nên tất cả các anh em trong ban công an
phường đều có mặt đầy đủ, không thiếu một ai.
Bỗng đồng chí trưởng ban
công an quận trỏ tên ăn mày và hỏi:
- Còn anh kia, chức vụ
gì mà ăn mặc bê bối thế ?
Anh trưởng công an phường vội đỡ lời:
- Dạ thưa đồng chí, hắn
ta là một tên lính ngụy đã học tập và được nhà nước
khoan hồng cho về. Nhưng bây giờ không còn chỗ nương
náu, vợ con hắn đã lỉnh ra nước ngoài, không liên lạc
được, nên tới đây giúp ban, nhất là trong dịp này. Một
tay hắn lau chùi, quyét dọn và sắp xếp bàn ghế đâu ra
đấy, đấy ạ.
Sau một lúc suy nghĩ, ông công an quận nói:
- Thôi thế cũng được, nó
làm sáng tỏ chính sách của nhà nước ta: giáo dục và
khoan hồng. Đồng chí sắp xếp công tác cho hắn, cho hắn
một chân gác gian, sai vặt. Nhất là để nhân dân trông
vào đó mà thấy rõ được chính sách nhân đạo của đảng và
nhà nước ta.
- Dạ, thưa đồng chí, em sẽ bố trí cho hắn sau.
Quay sang tên ăn mày, đồng chí công an quận dạy dỗ:
- Này anh kia, anh tên
gì vậy ?
- Dạ thưa ông, em tên là Hận.
- Tên gì mà nghe chán thế ?
- Dạ đúng ra em tên là Tiến, Nguyễn quyết Tiến. Nhưng
bây giờ em thù hận những thằng chỉ huy cũ của em, hận vợ
con em đã bỏ em mà đi, em hận tất cả, nên em đổi tên
thành Hận đấy ạ.
Những tràng cười nổi lên rộn rã trong phòng họp.
- Thôi được, để đồng chí
công an phường sắp xếp công tác cho anh sau. Nhưng anh
biết đấy. Đảng và nhà nước ta nặng về giáo dục và khoan
hồng. Mấy thằng chỉ huy cũ của anh đã hèn nhát buông
súng đầu hàng cách mạng, có thằng còn bỏ trốn còn bỏ
chạy cả trước khi đầu hàng. Vợ con anh thì chỉ sống trên
vật chất nên đã bỏ anh lại một cách dễ dàng. Ráng mà
công tác tốt đấy nghe chưa.
- Dạ cám ơn lời dạy bảo của ông, em sẽ cố gắng hết sức
mình để làm công tác này một cách gọn ghẽ và toàn vẹn.
- Thôi anh ra ngoài đi.
- Dạ.
Hận quay bước ra đi, được vài bước, hắn bỗng quay lại,
hướng về đồng chí quận và nói:
- Em quên, còn một điều
chưa thưa rõ với ông.
- Thì nói đi.
- Em hận nhất là bè lũ đảng Cộng Sản đã tàn phá đất
nước này, đặt để ách thống trị lên đầu, lên cổ người
dân, bóc lột xương máu của người dân đến tận cùng . . .
Cả hội trường nhốn nháo lên, tên công an quận đập bàn
đứng lên, móc súng ngắn ra chĩa thẳng vào Hận. Trong khi
có vài tên khác định nhào đến hận. Hận khoác tay và thò
vào túi áo lôi ra bao thuốc “3 số”, dõng dạc:
- Chúng mày có biết cái
này là cái gì không ?. Tao chỉ cần nhấn một cái là tất
cả chúng mày trong phòng này sẽ nát như tương, không còn
hình thù gì nữa cả.
Trong phòng im lặng như tờ, Hận tiếp:
- Chúng mày nhìn cho kỹ.
Trong mỗi cái loa, tao để 3 trái “Claymore”, trên trần 6
trái, các chậu kiểng, chậu hoa ít ra là một trái. Còn
chất nổ, thì mọi chỗ, mọi góc đều đầy đủ. Sức tàn phá
như thế nào thì chúng mày biết rõ chứ ? không một đứa
nào có thể thoát được. Và tao thì cũng chẳng thiết sống
nữa, tao sẽ chết cùng với lũ chúng mày. Nhưng cho chúng
mày rõ, tao sẽ nhân danh đồng bào, nhân danh tổ quốc
Việt Nam thân yêu. Hôm nay sẽ quét hết lũ ác ôn chúng
bay, để trả thù cho những người bạn và đồng bào đã hy
sinh vì sự tàn ác và ngu xuẩn của lũ chúng bay, của thể
chế Cộng Sản . . .
Tên công an quận khai hỏa, nhắm Hận nhả đạn, Hận cũng
kịp nhấn nút kíck hỏa.
Những tiếng nổ kinh hồn
phát ra từ trụ sở ban công an phường và tiếp theo là đám
cháy lớn. Ban cứu hỏa thành phố không cứu vãn được tình
thế, đành phải bó tay cho thần hỏa hoành hành. Đến xế
chiều hôm sau mới dập tắt được ngọn lửa, thì toàn trụ sở
ban công an phường chỉ còn là đống tro tàn, và những bộ
xương khó mà nhận diện được.
Bản tin vài tuần sau trên
tờ Nhân Dân được ghi như sau: “Vì bất cẩn, một vụ hỏa
hoạn đã xảy ra gây tổn thất cho toàn bộ trụ sở ban công
an, và các đồng chí đã hy sinh vì nhiệm vụ”
Buổi lễ truy điệu được cử
hành trong âm thầm lặng lẽ.
Có người tỏ ra biết
chuyện nói vụ nổ và cháy là âm mưu phá hoại cách mạng
của tập đoàn C.I.A, và chúng làm chu đáo thật, không để
lại một dấu vết gì. Cũng có người chặc lưỡi xót thương
cho tên ăn mày hẩm hiu đã chịu chung số phận với bọn
công an.
. . .
Trước mặt trụ sở ban công an phường X, quận cai Lậy. Có
một tên ăn mày, hắn luôn luôn mặc một cái áo của mấy
người lính ngụy cũ . . .
Hoàng Thy