|
Tản Bút của Hoàng Ngọc Liên
MÓN QUÀ ÐÊM CUỐI NĂM
Tôi cứ tưởng mình hoa mắt
khi trông thấy gã đứng bên dãy kệ trưng bày hàng Tết, trong một chợ Tàu
ở thành phố Cary, tiểu bang North Carolina, này. Nhưng không, đúng là
gã. Vì còn mải dán mắt vào mấy hộp bánh mứt, nên gã không thấy tôi. Do
vậy mà tôi có đủ thời gian nhìn lại chiếc sẹo trên trán gã, trước khi gã
bước qua một gian hàng khác.
Ðó là một hình dạng bao
gồm từng phần thân thể của một con người mà chỉ cần nhìn một phần, tôi
cũng dễ dàng nhận ra là gã, kẻ mang tên Trần Văn Chín và có tục danh là
Phó Sẹo. Phó là tên gọi chung những người làm thợ ở quê tôi. Ví dụ: phó
may là thợ may; phó cạo là thợ hớt tóc v.v... Chả là đã có thời gian gã
kéo bễ cho một lò rèn ở làng Phúc Ðiền bên cạnh và khoảng năm 1941, gã
bị đâm bể trán trong một cuộc ẩu đả vì tranh nhau mớ lòng heo do quân
Nhật vứt đi. Năm 1950, gã vào bộ đội, tham dự chiến dịch Biên Giới rồi
trở về làm đội trưởng du kích địa phương! Chính gã, vừa chỉ điểm cho Tây
lùng bắt các thành viên một đảng phái quốc gia, vừa tố cáo cha xứ U.L.
tổ chức Tự Vệ bất hợp pháp!
Người làng tôi, ai nấy đều
tránh Phó Sẹo, tên đầu trộm đuôi cướp. Không ai muốn "dây" với gã. Ðó
cũng là nguyên do khiến gã căm thù tất cả mọi người. Vào thời kỳ "cải
cách ruộng đất, , gã đã là cái "nhân" đắc lực cho Ðội Cải Cách Ruộng Ðất
từ Nghệ Tĩnh ra, "đấu tố, giết sạch, phá sạch" bao nhiêu nhân mạng của
những "kẻ thù giai cấp"!
Tôi tin rằng con người như
gã , chắc chắn sớm được kết nạp vào Ðảng, và sáng suốt như Ðảng, thế nào
gã cũng được giao những "sứ mệnh" cần đến những kẻ không tim với bàn tay
máu!
Quả vậy, năm 1968, trong
khuôn viên Bắc Việt Nghĩa Trang, tôi đã bất ngờ gặp lại gã. Gã nhận ra
tôi ngay và ý chừng sợ bị tôi tố cáo, gã vội vã phóng xe gắn máy chạy về
phía Tân Sơn Nhất!
Thực ra, tôi không bao giờ
còn muốn gặp lại gã. Nhưng... oan gia còn phải gặp, cái số tôi nó vậy.
Bảy năm sau, lúc bị đưa đi "học tập" ở trại Long Giao, trớ trêu thay, gã
chính là " một trong những nhân viên của Bộ chỉ huy Trại. Có điều gã làm
lơ như không hề biết tôi. Gần một năm ở Long Giao, chưa bao giờ gã nói
lời nào với tôi. Ðó cũng là cái may, trong những cái rủi của tôi!
Năm 1988, sau khi được tha
về, tôi đã lên Long Khánh tìm thăm gia đình người em vợ "Bắc Kỳ 1975",
tại đây, tôi được nghe kể lại nhiều thành tích của Phó Sẹo, nhưng không
được gặp lại gã và cuối năm 1995, trời xui, đất khiến, tôi lại nhận ngay
ra Phó Sẹo ở miền đất Tự Do này.
Gã qua đây từ bao giờ? Sau
vụ " nạn kiều" hay mới đây khi bỏ cấm vận hoặc đã "bang giao? Gã được
nhập cảnh Hoa Kỳ theo diện nào? Con lai? Du lịch? Chữa bệnh hay theo qui
chế ngoại giao?
Dù dưới hình thức nào thì
sự hiện diện của Phó Sẹo cũng làm tôi suy nghĩ. Chẳng phải tôi lo chuyện
con bò trắng răng, việc gã có thể phá hoại ở Mỹ như gã đã từng làm ở
VNCH, mà tôi chỉ nóng ruột khi trông thấy gã ở Mỹ!
Bàn tay của "Ðảng Ta" dài
thiệt và cũng chu đáo thiệt. Những tên đặc công "phi văn hóa" như gã mà
cũng được gửi qua Hoa Kỳ, vậy thực ra đã có bao nhiêu tên quỉ đỏ nằm
vùng trên toàn lãnh thổ Mỹ?
Chắc hẳn bọn chúng không
lọt qua nổi mạng lưới tình báo Mỹ, nhưng ít ra, những tên người máy loại
Phó Sẹo có thể gây xáo trộn phần nào trong cộng đồng người Việt định cư
ở đây. Và tôi thấy có bổn phận ghi lại những điều ghi nhận được về một
trong những khuôn mặt tội ác của CS, những kẻ mang bàn tay máu mà vẫn tự
xưng là "cách mạng", là "tất cả vì nhân dân" với trăm ngàn thủ đoạn
lường gạt hầu như tất cả mọi thành phần xã hội người Việt, trong nước
cũng như hải ngoại. Sau đây là một trong những tội ác của Phó Sẹo, vào
đêm Chúa Ra Ðời hơn bốn chục năm trước đây:
*
Con đường hàng tỉnh số 10
Phát Diệm- Ninh Bình, qua Thị trấn Quy Hậu, có một ngả rẽ ngoằn ngoèo ra
đê Ngự Hàm,hữu ngạn sông Ðáy. Bên tả ngạn là địa phận phủ Nghĩa (Nghĩa
Hưng) thuộc tỉnh Nam Ðịnh. Hồi đó chưa có phà ngang qua con này. Mọi
giao thông giữa 2 bờ sông đều do những con đò nhỏ chuyên chở. Vào mùa
nước ròng chảy xiết, lại thường gặp gió ngược, mỗi chuyến đò ngang đều
phải trải qua nhiều vất vả, cực nhọc mới qua được bờ bên kia. Nhiều khi
phải do ba người lực lưỡng gò lưng kéo dây ngược lại mới đậu vào đúng
bến. Do vậy mà mỗi chuyến đò ngang, khi trời không lặng gió và nước
ròng, cũng phải mất khoảng 2 tiếng đồng hồ.
Vào khoảng năm 1948, 1949,
sau khi có cuộc hành quân nhảy dù xuống Phát Diệm, một số thanh niên
chống Cộng phủ Kim Sơn (Ninh Binh) và phủ Nghĩa Hưng (Bùi Chu - Nam
Ðịnh), thường lánh nạn CS bằng cách bơi qua Sông Ðáy để tránh bị ruồng
bắt. Vì hồi đó, chính quyền CS chưa phối hợp chặt chẽ giữa các địa
phương, nên việc "chạy giặc" từ 2 bên bờ sông Ðáy mới tương đối an toàn.
Nhưng bến đò trên quãng đê Ngự Hàm thuộc khu vực làng Hướng Ðạo (Kim
Sơn), đối diện với bến Quỹ Nhất (phủ Nghĩa Hưng), đã bị một hung thần
"phục kích"! Có một thời gian, không ít anh em "Quốc Gia" bị bắt tại địa
điểm này. Kẻ đứng đầu ổ phục kích này chính là Phó Sẹo.
Phó Sẹo tính ra rằng, do
sự thuận lợi về đường đi qua lại giữa 2 tỉnh, ổ phục kích của gã có thể
"tóm" được những con "mồi" lớn, từ Bùi Chu qua liên lạc với Phát Diệm,
hoặc đáp ca-nô từ Phát Diệm đi Nam Ðịnh, cũng như từ Phát Diệm qua lánh
nạn tại một vài xứ đạo bên kia sông Ðáy.
Ðêm cuối năm, trời tối
mịt, mưa phùn gió bấc lạnh cắt da. Trong lúc bà con chuẩn bị đón Xuân,
Phó Sẹo cùng một tên du kích xã cuộn chiếu nằm phục trong cái chòi hoang
ven sông, chờ một trong những bè chuối từ bên tả ngạn theo nước ròng
trôi qua. Phó Sẹo đoán chừng sẽ có ít là một bè chuối giạt vào bờ, trong
khoảng đê Ngự Hàm, từ Hướng Ðạo xuống Kim Ðài, quãng đường mà Phó Sẹo đã
phối hợp đặt 5 ổ phục kích.
Quả nhiên, khoảng mười giờ
đêm, một bè chuối giạt ngay gần chỗ Phó Sẹo. Y bấm đèn pin quét một vòng
đủ để nhận rõ, trên bè một thanh niên trên 20 tuổi, mặc bộ đồ xanh xám
với một ba lô cột chặt vào lưng. Phó Sẹo kéo tay Lãnh, tên du kích, chạy
vội đến bên thanh niên lạ mặt. Tên Lãnh chĩa mũi súng trường nội hóa, la
lớn:
- Giơ tay lên!
Thanh niên bất ngờ cúi hụp
xuống và phóng chân đá vào tay súng của Lãnh. Nhưng Phó Sẹo đã kịp thời
bắn một phát súng lục lên trời rồi chĩa mũi súng vào ngực thanh nhiên:
- Chúng tôi đã bao vây khu
này, anh không chống cự nổi đâu!
Thanh niên khựng lại. Cùng
một lúc, có những bóng đen từ xa chạy tới. Biết mình bị sa lưới, thanh
niên buông tay. Phó Sẹo ra hiệu cho tên Lãnh trói anh lại. gã cầm một
đầu giây rối đẩy lưng thanh niên:
- Ði lên bờ đê!
Sau khi phân phối cho tên
Lãnh đứng gác phía ngoài, cùng với hai du kích khác, Phó Sẹo đẩy thanh
niên vào một căn nhà cạnh cống nước. Hai tên du kích phụ Phó Sẹo lục
soát trong người thanh niên và chiếc ba lô. Ngoài vài bộ quần áo và
những vật dụng vệ sinh cá nhân, không có gì khác.
Phó Sẹo đứng gác chân lên
then ngang chiếc ghế đẩu chỗ thanh niên ngồi. Gã hất hàm:
- Sao? Không có gì khai
báo thêm phải không?
Thanh niên lắc đầu:
- Tôi định về qua nhà,
cùng thân nhân đón Giao Thừa.
Phó Sẹo cười gằn:
- Chứ không phải anh vào
khu An Toàn để lên "Tề"?
Thanh niên lộ vẻ thành
thật:
- Tôi nói thật, xin...
Phó Sẹo cười gằn:
- Anh tưởng "cách mạng"
tin sao? Anh đi vào vùng địch, cho là đi kiếm cơm thì cứ qua đò ngang,
ban ngày ban mặt đàng hoàng. Tại sao phải vượt sông bằng bè chuối...
Thanh niên hạ giọng:
- Tôi bị du kích mấy xã
bên Nghĩa Hưng tìm bắt vì có chiếc xe đạp hiệu Sterling...
- Vẽ cờ tam tài phải
không? Anh làm Việt gian, chỉ điểm cho Pháp rồi!
- Xe mua có sẵn đường hoa
văn như vậy, tôi ở nhà quê làm sao liên lạc với Pháp mà làm... Việt
gian?
Phó Sẹo chợt nhớ ra điều
gì:
- Chiếc xe đạp đâu?
- Ðã bị tịch thu. Tôi bị
bắt giam vào trụ sở Ủy Ban Hành Kháng Liên Xã Quang Trung. Thừa lúc mọi
người không để ý, tôi lẻn ra ngoài trốn đi. Do vậy mà không dám qua sông
ban ngày...
- Có vậy thôi mà lúc nãy
anh dùng võ chống lại du kích?
Thanh niên ngập ngừng:
- Tôi lầm, tưởng các anh
là bọn cướp!
Phó Sẹo nhìn vào chiếc
nhẫn trên ngón tay trái của thanh niên và sợi dây chuyền có thánh giá
vàng rồi nháy mắt ra hiệu cho tên mấy tên du kích. Chúng lấy báng súng
đập đầu thanh niên rồi trói lại, nhét anh vào chiếc bao bố cũ. Sau đó,
gã và hai tên này đưa "con mồi" ra bãi cát ven sông Ðáy.
Ít phút sau, một chiếc
thuyền nan nhỏ do hai tên du kích chèo ra ngoài sông. Phó Sẹo hì hục lăn
chiếc bao bố xuống, gã lẩm bẩm:
- Cho mày đi mò tôm! Quân
Việt gian phản động!
Có tiếng một tên du kích
nói thêm:
- Lại... dám có cái nhẫn
hai đồng cân vàng y mà không đem cúng vào "Tuần Lễ Vàng"!
Tiếp theo là tiếng cười
hích hích của Phó Sẹo:
- Món quà đêm cuối năm khá
quá. Tết này anh em mình "chén" thả cửa!
Hoàng Ngọc Liên
|