|
Chiếc Lá Cuối Cùng
Hàn Lệ Nhân
Mình gặp lại Mẹ lần đầu sau 16 năm xa cách. Bấy giờ tình hình đôi bờ nơi
chốn cũ còn nhiều biến động, vả lại niềm tin trong mình đối với chính
quyền bên kia bờ hoàn toàn tan tác, nên Mẹ con hẹn gặp nhau ở bên nầy
bờ. Mỗi lần hình dung lại cái cảnh bên nầy biên giới, đứng trên bờ nhìn
xuống dốc bến đổ, thấy Mẹ, năm đó đã 76, lụ khụ giữa hai đứa con lớn của
anh chị, bước từng bước lên từng nấc thang dựng đứng là lòng mình bồi
hồi...
Mẹ vốn là người thâm trầm ít nói, nên dù gặp lại cậu út, cục cưng của Mẹ
sau bao nhiêu năm cách biệt, Mẹ vẫn không vồ vập, chỉ nắm chặt hai tay
mình, lặng nhìn từ đầu xuống chân, nói nhỏ : Tưởng út không về gặp lại
Mẹ !
Tuổi đã 76, thể chất có suy mà tóc Mẹ còn đen nhánh, răng còn nguyên,
nói năng tỉnh táo như thường. Mái tóc dài quá lưng ngày nào búi tó nay
không còn nữa. Năm ngày được sống lại với Mẹ, mình hoàn toàn lột xác
thành cậu ấm ngày nào, Mẹ vẫn nhớ chi li sở thích ăn uống của cậu ấm :
Út thì dễ tánh lắm, ăn chi cũng được ... miễn là ngon ! Riêng cái tật
mọt sách của mình, chị Ngọc Sương bảo : Tủ sách của út, Mẹ vẫn giữ
nguyên, cất kỹ hơn vàng, không cho ai đụng tới. Mình nói : sao Mẹ không
cho các trường hay Hội Người Việt đi. Mẹ trả lời : Không được vì Mẹ thấy
trong sách con gạch, đánh dấu bằng bút chì, ghi chú bên lề, đưa cho, Mẹ
sợ có chuyện, bít lối con về ...
Thoắt cái đã đến hạn Mẹ và gia đình anh chị phải về. Chuyến đò cuối hôm
đó vào lúc 4 giờ chiều. Phượng đỏ ven bờ sông nở rộ, người người lao xao
xuống bến. Đi bên Mẹ mà hồn mình để đâu đâu. Bên kia sông là nơi chốn
tìm về, xa xôi chi cam, chỉ độ 30 phút lênh đênh thôi, thế mà lại ngút
ngàn gấp bao lần 12 giờ bay của phản lực 747 và 12 giờ xe lửa tốc hành.
Năn nỉ mãi hải quan Thái Lan mới đặc biệt cho phép mình cõng Mẹ xuống
đò, cố được ôm Mẹ thêm vài phút nữa : Mẹ còn khá nặng !
Hai năm sau, từ Pháp, duyên may mình được chọn đi công tác thiện nguyện
cho Hội Học Đường Không Biên Giới ( Ecoles Sans Frontière ) ở Vientiane,
với một cái hộ chiếu tây. Thế là mộng về chốn cũ đã thành. An toàn. Xong
nhiệm vụ là mình bay về với Mẹ ngay. Sau cảnh tương phùng, việc đầu tiên
là Mẹ đưa cho mình một cái chìa khoá : Đây là chìa khoá tủ sách của út !
Mẹ đã làm đúng lời dặn của Cậu ( gia đình mình gọi Cha bằng Cậu ) trước
khi Cậu qua đời !
Trong 13 năm, sau ngày mở cửa, mình về thăm Mẹ được có 6 lần + 1, không
tính thời gian gần hai năm mình về đón Mẹ qua Pháp thăm anh em chúng
mình và các cháu, chắt. Những lần đàm luận đủ thứ chuyện trên trời, dưới
đất với bà cụ, mình đều ghi âm lại cả. Mẹ ít học, nhưng chịu khó đọc
sách và rất trân quí sách. Chuyện biết đọc biết viết của Mẹ phải kể là
hy hữu. Thời con gái của Mẹ, ở làng quê nước ta, phụ nữ vốn rất ít được
đi học. Mẹ xin đi học, ông bà ngoại không cho, bẳn gắt " con gái học làm
chi, tổ để đọc thư trai ". Mẹ trả lời : " Biết đọc biết viết, trai có
gửi thư mà mình biết đọc, có điều xấu hổ cũng chỉ mình mình biết còn hơn
là không biết đọc, không biết viết nhờ người khác đọc hộ, viết giùm có
phải ôốc dôộc ( tiếng Nghệ Tĩnh = xấu hổ ) hơn không ? " Mẹ lén học với
người cậu của Mẹ, ông cậu Đường, một nhà cách mạng chống Pháp.
Mẹ có một trí nhớ kỳ lạ. Ngồi nghe bà cụ đọc vanh vách những bài thơ "
quốc cấm " dài cả trăm câu thời chống Pháp, hay nguyên cuốn kinh nhật
tụng mà lạnh người, bây giờ thỉnh thoảng nghe lại những băng mình đã ghi
âm, mình vẫn ghê cho bộ nhớ của Mẹ.
Bên nầy ông anh kế tên D. qua đời ở tuổi 50, năm 2000. Mình là người chủ
trương giấu Mẹ chuyện nầy, mình bảo với các anh chị : Em nghĩ không nên
cho Mẹ biết, Mẹ đã 86, biết cũng vậy. Ai nói ra người đó chịu trách
nhiệm, nếu Mẹ có mệnh hệ gì. Vậy là mọi người giữ kín chuyện " lá vàng
còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống trời hay chăng trời ". Suốt thời gian
mình về lần thứ năm, năm 2001, Mẹ hỏi thăm anh D. và gia đình anh ấy,
mình nói : " anh D. bây giờ " khoẻ và yên" lắm rồi, Mẹ khỏi lo, ảnh gửi
lời vấn an Mẹ... v.v... Mẹ cười nhẹ, chẳng nói gì.
Lần thứ sáu mình cấp tốc về thăm Mẹ nhằm tháng 4 năm 2004. Mẹ đã 90.
Người bà cụ đã hư hao quá lắm rồi, chỉ còn da bọc xương, tuy vẫn còn
minh mẫn. Trước kia mình thích cầm tay Mẹ đặt lên bàn tay trái của mình,
tay phải vuốt vuốt chơi. Lần nầy đặt bàn tay của Mẹ lên bàn tay mình mà
lòng rưng rưng kim chích, nó khô tóp, lọt thỏm trong lòng tay mình. Mẹ
bảo " con về kỳ nầy, Mẹ không còn sức ngồi bóc nem chua có lá chùm ruột
cho con nhắm với bia như mọi khi ".
Trong sinh kế, mình có nhiều cơ hội chu du qua nhiều nước. Mẹ lại là
người hay dặn mình khoan về Việt Nam, Mẹ biết bên nầy mình có vài sinh
hoạt không vừa lòng người ta :
Mẹ ơi, từ lúc giã từ,
Con đi khắp chốn chỉ trừ Việt Nam !
Mẹ sợ ...
Trong lần thứ sáu, có bà xã cùng về, cả tháng ... Mẹ nói : " Mẹ biết
bệnh tình của Mẹ, chỉ là bệnh già. Mẹ muốn thấy con đưa vợ về quê mình
một lần, dăm bảy ngày cho biết." Được Mẹ cho phép, mình nghĩ " vả lại
Việt Nam là đất nước của 80 triệu người việt nam chứ có phải là hương
hoả của một nhúm người nào đâu ". Chồng chị Ngọc Sương đưa hai đứa mình
về Việt Nam bằng xe nhà. Đây là mấy ngày đầu tiên trong đời mình được
đặt chân lên vùng quê Mẹ, ăn bữa cơm hoàn toàn Việt : đất Việt, thực
phẩm Việt, bếp Việt ! Lần đầu tiên được phiêu phiêu trên Đèo Hải Vân,
tản bộ trong lòng phố cổ Hội An ... rồi Huế ... rồi leo tuốt lên động
Phong Nha Kẻ Bàng ...Trở lại gặp Mẹ, Mẹ bảo : Từ rày " Quê Mẹ trong tôi
" hết "chỉ là văn chương " rồi nha. (1) Con thấy thế nào ? Mình trả lời
: Con có viết được mấy câu, Mẹ nghe thử :
Ra đi khi trời chưa thấy đất
Khi về thành phố đã lên đèn.
Métro, boulot, dodo, (2)
Càng dài viễn xứ càng mơ ước nhiều.
Mơ tôi theo đài VTV4,
Bay về trời nước đẹp vô ngần.
Xưa yêu quê nhờ ca dao,
Giờ ngàn cảnh thật lòng xao xuyến lòng.
Trời đất nước như một bức tranh thủy mạc
Mà Thượng Đế đã dành riêng trao.
Mới chỉ lần đầu
Mà đã như ngày nào
Thắm thiết dạt dào
Đến nghẹn ngào.
Chiều ôm Mẹ, chào trở lại Pháp, linh tính cho mình biết đây là lần cuối
cùng mình còn được nghe Mẹ nói. Ánh mắt của Mẹ chiều hôm đó, cho tới đêm
nay mình vẫn không sao diễn tả nổi, mặc dù đã từng viết nguyên một bài
biên khảo khá dài về mấy chục loại mắt của con người.(3) Thế mới hay vốn
liếng việt văn học lóm của mình trong 35 năm nay thật còn giới hạn lắm.
Trở lại Pháp đúng 30 ngày thì nhận được tin : Chiếc Lá Cuối Cùng đã rụng
! Và là lần thứ bảy mình về, nhìn hình Mẹ trên áo quan. Mẹ mất ngày 10
tháng 6 năm 2004 ( 23 tháng Tư năm Giáp Thân ):
Hai tay ôm lá vào lòng,
Hỡi ôi chiếc lá cuối cùng là đây !
Sau ngày an táng Mẹ, chị Ngọc Sương kể : Mẹ biết chuyện cậu D. ( anh kế
mình) mất từ lâu, mấy cụ chia buồn với Mẹ trong chùa ! Hai tuần trước Mẹ
có nói với chị : Mềng biết chuyện thằng D. từ đầu, Mềng vẫn đọc kinh cầu
siêu cho nó, nhưng " người ta " muốn giấu thì mềng cũng không hỏi "!
Hàn Lệ Nhân
( Cho giỗ đầu ngày Mẹ mất )
(1) Lời trong bản nhạc Viễn Khúc Việt Nam.
(2) Xe điện ngầm, đi làm, ngủ nghê.
(3) Những Con Mắt Trần Gian (nhìn từ phương Đông).
Hàn Lệ Nhân
|