Tôi nghe bài hát valse
thánh thót bước chân “Cung Đàn Chiều mưa”, nhạc và lời của thi nhạc sĩ
Hiếu Anh, cho tâm hồn tôi chút gì xao xuyến trong khi bên ngoài mưa
rơi. Nam Cali năm nay mưa nhiều, mưa rơi đẫm ướt khung trời, mưa rơi
lạnh buốt đường về chiều nay:
http://www.trinhnu.net/Music/Nhac.php?a=g&f=2095
“Chiều nay mưa thắm ướt
khung trời,
đàn ai gieo tiếng khóc,
tiếng than.
than trách ai xa rồi, đã
thốt lên bao lời,
thề với nhau trọn đời,
trọn đời thắm tình đôi,..”
Tình yêu là nhu
cầu, vốn cần thiết cho cuộc sống. Người thi sĩ khi yêu, anh gọi tên
người yêu qua bốn mùa của thời gian, anh rung cảm mối tình chợt đến
đầu xuân cho nụ hồng. Khi sang mùa hạ anh gọi hồn mênh mông, gọi người
trong xa vắng, hỡi nỗi nhớ nào khôn nguôi? Rồi gọi em một sáng sương
mù khi trời sang thu, phố tỏa mù sương, sương dọng trên chiếc lá úa
vàng, cho ngày thêm tàn tạ, héo hon. Một buổi sáng vào đông, khi thành
phố bao phủ bởi giấc nồng, anh vẫn còn gọi tên em, gọi người bâng
khuâng, gọi hồn xa xăm.
Bài nhạc "Bốn Mùa Gọi
Tên Em" theo nhịp điệu tango du dương, lời thơ Hàn Trúc, nhạc bởi Hiếu
Anh.
http://www.trinhnu.net/Music/Nhac.php?a=g&f=2081
“Sáng thứ bảy mùa xuân
cỏ cây đơm nụ hồng
anh lang thang ngoài phố
gọi hồn em mênh mông…”
Bài nhạc cho tôi chút gì
buồn lâng lâng trong hồn khi người thi sĩ gọi em bằng thơ, và rồi
người nhạc sĩ nâng cung đàn hòa nhịp lãng du trong bốn mùa mộng mơ.
Tôi yêu bài ca này.
Mối tình khó quên vẫn là
tình học trò, tình của ngày xanh, tình dạt dào mộng mơ, tình của giận
hờn vu vơ. Tôi lắng nghe bài “Thư Học Trò”, nhịp Boston, thơ lục bát
của Tất Hanh, nhạc Hiếu Anh dâng cả một khung trời thơ ngây khi hồn
bâng khuâng lối về:
http://www.trinhnu.net/Music/Nhac.php?a=g&f=2121
“Chiều nay ngồi đọc thư
anh
nắng buồn xuống ngõ vắng
tanh cả lòng
bâng khuâng hồn gởi qua
song
Buồn đi xa vắng tình
không lối về…”
Hôm nay tôi nhận được CD
nhạc của anh Hiếu Anh, người nhạc sĩ đa cảm, khi năm đệ nhất của bậc
trung học anh gởi lòng cho một cô giáo, hình như cô giáo Loan thì
phải. Cô người nam, gốc Lái Thiêu, anh di cư từ miền bắc, tình nào
nhiều mộng mơ, mộng đời lắm bơ vơ, để sau này cô Loan đi lấy chồng,
anh dâng niềm rung cảm nhớ người yêu sáng tác bài tình ca “Một chiều
thăm em”, một bài tình ca đầy kỷ niệm slow waltz .
http://www.trinhnu.net/Music/Nhac.php?a=g&f=961
Bài ca gợi nhớ kỷ niệm
ngày nào đạp xe đạp từ Sài Gòn lên Lái Thiêu. Tôi vốn thích tất cả
những mối tình đẹp, mà trong những bài viết cũ của tôi đã ghi nhận một
tình thư sinh, của mộng ban đầu hồn lâng lâng đó, nhạc sĩ Hiếu Anh đã
cho dấu ấn của mối tình học trò. Khi tình yêu lên ngôi, nó vượt qua
khoảng cách biệt của tuổi thời gian, vượt luôn qua cả ngôn ngữ tình
yêu địa phương và lên cao hơn cả nhất là khi vượt qua khỏi những mẫu
mực mô phạm của xã hội khắt khe nghiêm túc, một mối ti`nh giữa cô giáo
đứng bảng và người học trò mà hồn nghệ sĩ đầy vơi. Anh kể tôi nghe mối
ban đầu của tình ấy qua điện thoại viễn liên, tôi bảo anh tôi tri ân
một mối tình như vậy và tôi phải viết lên mối tình của anh, rồi tôi đã
viết. Hôm nay tình ấy miên viễn đã xa, tôi nhắc lại khi CD nhạc có bài
“Thư Học Trò”.
CD của anh mang tên “Lời
Tình Buồn” mà bìa có hình chụp đóa hoa tím phong lan, hoa như tỏa nét
buồn vơi, chứa chan tình cũ sầu rơi. CD có 13 bài hát gồm thơ sáng tác
do anh hoặc những thi sĩ bạn như Tất Hanh, Chu Hà, Phạm Văn Vui,
Nguyễn Văn Cường, Hoa Tâm, Hàn Trúc, Thảo Chi, Mỹ Ngọc, Miên Du và
Thanh Thanh.
Một nhạc phẩm mà tôi
nghe trong cái cảm nhận chút gì trống vắng, chút gì đơn côi của nhạc
tính, bài “Tình Xa”, lời thơ của thi sĩ Thanh Thanh Lê Xuân Nhuận,
nhạc chậm buồn của Hiếu Anh. Tôi tự hỏi sự trùng hợp giữa thơ Thanh
Thanh và nhạc Hiếu Anh nếu có quay về không gian Lái Thiêu thì tình
cũng đã xa rồi. Và phải chăng những “Tình Xa” ấy vẫn là những mối tình
mãi đẹp muôn thuở?
http://www.trinhnu.net/Music/Nhac.php?a=g&f=2133
“Chẳng hẹn mà sao ngỡ
biết nhau
trong em anh là dòng
sông biếc
dạt dào con sóng dưói
lòng sâu
thì thầm như tiếng nói
tình yêu
chẳng gặp mà sao ta nhớ
nhau…”
Lời cuối để diễn tả về
nhạc sĩ Hiếu Anh và những CD của anh, VH xin mượn đoạn kết trong bài
viết bình về CD “Lời Tình Buồn” đăng trong tạp chí Nghệ Thuật, ấn hành
bên Canada là:
“Là một người tha thiết
vơ’i âm nhạc, nhạc sĩ Hiếu Anh âm thầm làm việc, gom góp từng bài thơ
phổ nhạc để thực hiện CD, từ “Tình Ca Học Trò”, “Cho Người Tình Xa
Cách” cho đến “Lời Tình Buồn” để cống hiến cho giới mộ điệu một CD giá
trị, tuy không quảng cáo rầm rộ , nhưng là những CD đáng góp mặt trong
tủ băng điã nhạc quý của những tâm hồn văn nghệ”
Lời lời bình phẩm trên
thay cho lời kết và VH một lần nữa xin trân trọng giới thiệu CD này
đến tất cả mọi người, hãy lắng nghe những bài tình ca Hiếu Anh.
Việt Hải, Los Angeles