|

RMS Hội Ngộ Tình Thân
Nếu hôm 17/07 Houston bị bão Emily tấn công với mưa rơi tầm tã, phố
xá lầy lội, ướt át lòng người lữ khách ghé thăm thành phố này, thì
hôm sau 18/07 đường về Dallas Fort Worth chỉ có ánh nắng ráo chói
chan. Ánh nắng vàng tươi óng ả ở Dallas cho tôi thấy cái rực rỡ của
những hứa hẹn mà anh chị em chúng tôi có được từ nơi đây.
Ghé nhà anh Đào Bá Hùng (tức Đào Vũ Anh Hùng) thì chị Đào Thúy Phụng
(hiền nội của ĐVAH) đã bày biện cả bàn thức ăn chào đón chúng tôi
vào giờ ăn trưa. Phải chăng tình văn thi hữu vốn đậm đà, tình đồng
hương Texas vốn quá nồng nàn? Tôi trong ý nghĩ lang bạt, bâng quơ.
Sau đó anh họa sĩ Nguyễn Phụng, một người bạn của anh Vũ Hối mời cả
đoàn người của chúng tôi sang tư gia của anh ấy cách nhà anh ĐVAH
không xa lắm. Tôi điểm danh 2 xe chúng tôi gồm Đào Bá Hùng, Đào Thúy
Phụng, Vũ Hối, "loa MC" Ngọc An, Hồng Vũ Lan Nhi bí danh "Bồ Nhí",
Lan Quỳnh bí danh "Tí Rùa" và tôi, Việt Hải.
Chúng tôi bước vào căn nhà rộng rải mà phòng khách gia chủ cho trưng
bày khá nhiều họa phẩm đó đây, trong tủ kiếng với dĩa thư họa những
áng thơ hay, hay trên tường có nhiều bản vải vẽ thư họa như những
tác phẩm tiêu biểu cho nét quý phái của văn chương Việt Nam. Bàn bè
của hai anh Vũ Hối và Nguyễn Phụng đã hiện diện, tôi nhận thấy các
anh chị như thi sĩ Kiều Mộng Hà, Bảo Tuấn, Thúy Vân, Thanh Hiền, Như
Hoa Lê Sinh, nhạc sĩ Huy Thọ, Minh Ẩn, Nguyễn Hải, Hà Lan Phương, Vũ
Linh, Phan Đình Minh, ca sĩ Ánh Chi, Ngọc Huyền, chủ báo và chủ đài
phát thanh Thái Hóa Lộc... Quá nhiều người để bắt tay, để chào hỏi
hay để nhớ tên.
Tiệc BBQ hàn huyên ở sân sau có hòn non bộ thật nghệ thuật, suối
chảy từ triền núi cao róc rách, bên dưới mặt hồ có hoa sen, hoa
súng, có bèo ta, có lục bình, có cá koi khi mình thích coi cá, và có
ngư ông, có tiều phu, có mục đồng, có cò trắng, có bạch hạc,... như
bức tranh thủy mạc mà tôi hằng xem trong sách Tàu.
Sau màn tiệc liên hoan có BBQ heo rừng, miến heo rừng, bún bò heo
rừng mà gia chủ thết đãi là màn văn nghệ thi ca giao duyên âm nhạc.
Nguyễn Phụng gia chủ cho biết sau một thời gian vắng bóng bây giờ Vũ
Hối trở lại chốn xưa thăm bạn bè, lần trước Vũ Hối ghé Dallas huấn
luyện cho Nguyễn Phụng vào nghệ thuật thư họa, Nguyễn Phụng với sở
thích và năng khiếu anh đã bước một bước tiến thật xa mà chính Vũ
Hối đã ngạc nhiên.
Để khai màn gia chủ Nguyễn Phụng ngâm bài thơ "Ngọn Đèn" của nhà thơ
Kiều Mộng Hà làm tặng Vũ Hối, tôi xin chép lai 4 doạn trong 7 đoạn
của thể thơ bát ngôn tứ tuyệt như sau:
"... Mỗi buổi sáng hóa thân thành giọt nắng
Lẽo đẽo theo người nhịp bước chân quen
Người khe khẽ tôi thành bài hát ngắn
Niềm vui đong đầy ngây ngất hơi men
...
Chiều lặng gió tôi vầng mây lãng đãng
Người buồn vui mây tím hóa ra hồng
Có đôi lúc người thong dong nhàn tản
Hồn mơ mộng tôi hóa ra bông
Đêm tĩnh lặng người ngồi bên lò sưởi
Tôi vội nhanh thành ánh lửa reo vui
Người đọc sách tôi nhập vào con chữ
Chuyện tình nào không đau khổ ngậm ngùi
...
Khi tĩnh giấc còn bàng hoàng huyễn mộng
Chao ôi!, Đời đau khác đêm đen
Bấm tay nhẫm còn gì ngoài chiếc bóng
Người quên tôi? Trong góc tối ngọn đèn.
("Ngọn Đèn", Kiều Mộng Hà, Dallas)
Vũ Hối được mời phát biểu cảm tưởng, anh nói là tình bạn văn chương,
nghệ thuật rất cao quý. Anh mừng là các anh chị em văn chương nghệ
thuật vẫn khắng khít, vẫn duy trì mối dây liên hệ văn hóa, nguồn gốc
Việt Nam với nhau, vì khi chúng ta ra đi, chúng ta đã mất mát nhiều
còn lại chăng là cái di sản văn hóa chung trong lòng mỗi người.

Giới thiệu Vũ Hối
Thi ca sĩ Thanh Hiền được giới thiệu trong ca khúc vọng cổ giao
duyên "Tình Cha". Thanh Hiền ca rất ngọt ngào, làm tôi nhớ bài thơ
về cha của Vũ Hối được nhạc sĩ Nguyễn Tuấn, Philadelphia mang tựa là
"Cha Mãi Mãi Trong Con"
"Mỗi lần nghe gió vi vu
Tưởng như đó là tiếng Mẹ ru
Mỗi lần nắng gọi bên hàng hiên
Tưởng như ấm lại cả miền đơn côi
Nhớ Cha nhớ Mẹ xa xôi
Tình đời pha trắng như vôi mái đầu
Thương Cha bao độ bể dâu
Tình nhà nợ nước đêm thâu mỏi mòn
Đời Cha bao nỗi gian nan
Đoạn trường biết mấy thương
Thương Cha con cứ nao nao
Đêm đêm ướt gối lệ trào cha ơi
Lời Cha vang vọng trong con
Thủy chung son sắt với đời
Thương Cha sương gió dãi dầu
Bao hôm mưa nắng chờ con nơi cổng trường
Bây giờ cách vạn trùng khơi
Cha ơi ! Còn đâu nữa ! Có chăng là chiêm bao
Ơn Cha vời vợi trời cao
Nơi đây con đã nghẹn ngào Cha ơi !"
Vũ Hối là nhà thơ của nhiều áng thơ mượt mà về quê hương, về tình tự
Việt Nam, về hồn dân tộc mang theo, chẳng hạn như bài thơ "Luống Cải
Hoa Vàng", nhạc Nguyễn Hữu Tân phổ thơ Vũ Hối. Vũ Hối vọng tiếng
hoài hương, gợi nhớ luống cải vườn rau của quê mẹ; Ôi nhớ thương
sao, thương sao màu hoa cải, màu luống cải hoa vàng, vàng nỗi nhớ
xanh xao, quê hương ơi hun hút cọng cải vàng lao xao. Thương cho dân
tộc da vàng mà con dân Việt bốn phương trời lưu lạc trên đất khách
quê người đời ta mãi lang thang...
"Gió đưa trăng... thời trăng... đưa gió
Trăng lặng rồi... gió biết... đưa ai
Gió đưa cây cải về trời
Rau răm mà ở lại chịu lời lời đắng cay
Ầu ơi ngủ đi con
Lời ru Mẹ hiền đong đưa
Một bước xa quê, xa luống cải hoa vàng
Nghe mênh mang bao nỗi nhớ ngút ngàn
Chừ xa miền hoa cải
Tình buồn vẫn đong đưa
Hoa vàng trong ký ức
Thương quê nghèo gió mưa
Ngọn gió đong đưa lây luống cải hoa vàng
Dăng dẳng bên tai lời mẹ mãi ru hoài
Nghe sao mà đứt ruột
Thương đời con lạc xứ
Ru đời con nỗi nhớ
Quê mẹ xa ngút ngàn
Ôi nhớ thương sao, thương sao màu hoa cải
Hoa cải vàng, vàng nỗi nhớ xanh xao
Quê hương ơi hun hút cọng cải vàng lao xao
Thương dân tộc da vàng
Bốn phương trời lưu lạc
Đất khách mãi lang thang
Một đời con e ấp
Thương sao màu cải vàng
Một ngày mai nắng ấm
Con về xóm làng xưa."
Kế tiếp là đôi thiên nga Hà Lan Phương và Nguyễn Hải trình bày bài
"Đôi bờ", thơ Trần Vũ Liên Tâm, nhạc Hà Lan Phương, xử dụng keyboard
Nguyễn Hải, chị ca, anh bè giọng quyện vang lời tình tự yêu thương.
Người ta còn nhớ lời thơ khi:
"Thái Bình dương dạt dào sóng vỗ
Bên bờ Tây bên bờ Đông
Con đứng bên này bể rộng
Bạt ngàn núi xanh sông chảy xiết
Hàng đơn lẻ bóng ngóng quê nhà ..."
Hà Lan Phương hát tiếp nhạc phẩm "Không Còn Mùa Thu" nghe sao tuyệt
vời, nhạc của Việt Anh, lời của Lê Quốc Dũng, tôi nhớ là:
"Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm
Em thơ, như mùa xuân đầu, nối dài đêm sâu
Anh làm mùa thu, cho em mơ màng
Anh làm lời ru, quấn quýt bên nàng
Em đi, tiếc gì thu vàng, tiếc gì xuân sang
Còn thương nhớ nhau, về thắp sao trời
Còn thương nhớ nhau, từng đêm bão tố
Tóc ướt trăng thề, lời yêu chưa nói trên môi vụng về..."
Nếu lời thơ của Lê Quốc Dũng lắm lãng mạn khi diễn tả như còn thương
nhớ nhau để lời yêu thương nói trên đôi môi hôn vụng về, thì thơ Vũ
Hối qua nhạc Võ Tá Hân mô tả nét diễm lệ kiêu sa trong tình yêu và
trên bờ môi hôn em khi vệt thời gian dấu úa nhạt phai, ôi nét môi
xao xuyến, đôi má hồng hôn phơn phớt ánh sao rơi, trong bờ mắt long
lanh tươi thắm trời xuân sang. Trong bài thơ phổ nhạc "Chân Dung Và
Em", hãy nghe nỗi niềm Vũ Hối về tình thơ:
"Vẽ em, vẫn nét kiêu sa đó!
Như thuở ban đầu mới gặp nhau
Mái tóc vàng thu hong nắng chiều
Vệt thời gian dấu úa nhạt phai
Nét môi, đôi má hồng phơn phớt
Ánh sao mắt tươi thắm trời xuân
Hồn thơ man mác vờn trong nắng
Sắc mầu hư ảo, nhuốm bâng khuâng
Kỷ niệm dần về trong cổ tích
Lòng đau băng giá, cõi tuyết sương
Mắt bụi mưa buồn em hun hút
Trời quê trĩu nặng nỗi nhớ thương
Chim di lạc bầy xoãi đôi cánh
Mang nặng ưu tư, lạnh chốn này
Lững lờ mây trời chìm trong nắng
Nỉ non chim hót tiếng bi ai
Vẽ em, vẫn nét kiêu sa đó!
Như thuở ban đầu mới gặp nhau
Mái tóc vàng thu hong nắng chiều
Vệt thời gian đâu úa nhạt phai
Vẽ quê man mác tình non nước
Vẽ em nhớ nhung nét vô ngôn
Gửi em, cả một trời giá băng
Đất khách, tim côi, nhớ mỏi mòn."
Thi sĩ ngâm, ca sĩ hát như Ngọc An, Thúy Vân,... Huy Thọ hát hai
nhạc phẩm " Và Con Tim Đã Vui Trở Lại” và "Yêu Em Dài Lâu" của nhạc
sĩ Đức Huy, tưởng cũng nên biết trong đêm cho Vũ Hối có 3 tay
keyboard xuất sắc là Phan Đình Minh, Nguyễn Hải và Huy Thọ. Đôi
thiên nga thứ hai là nhạc sĩ Phan Đình Minh và người bạn đời Ánh
Chi, một chim Sơn Ca của vùng Trời Dallas Fort Worth. Ánh Chi hát
nhạc của Phan Đình Minh, hai bài "Hoàng Hôn Không Tắt" và "Chơi Vơi
Nỗi Nhớ", nhịp bolero, thơ của Vũ Hối.
Tôi hỏi nhạc sĩ Phan Đình Minh (PĐM) tại sao là "Hoàng Hôn Không
Tắt" thì anh cho biết trong tình yêu thì chẳng bao giờ nó chấm dứt
cả như "Yêu Em Dài Lâu" của Đức Huy hay "Còn Yêu Em Mãi" của Nguyễn
Trung Cang. PĐM tiết lộ anh vốn mến nhiều bài thơ của thi sĩ Vũ Hối,
anh phổ các bài "Chơi Vơi Nỗi Nhớ", và "Vòng Hoa Biển Mẹ" mà ca sĩ
Ánh Chi thường trình bày. Ta hãy nghe bài tình ca "Chơi Vơi Nỗi
Nhớ":
"Quê Mẹ, hết mùa mưa chưa anh?
Sao mắt anh vướng lệ mưa trời
Ngày đi, không nói lời từ gĩa
Còn đây bao nhớ thương nghẹn ngào
Quê Mẹ, hết mùa mưa chưa anh?
Năm tháng qua đếm vạn nỗi sầu
Người đi mang nỗi sầu viễn xứ
Còn đây một nỗi nhớ chơi vơi
Hỡi anh em, xa nửa vòng trái đất
Vẫn nghe vang vọng, tiếng "Thơ Xanh"
Tiếng thơ, tiếng nhạc, ôi! xao xuyến
Dư âm ngày cũ mãi trong anh
Nắng mai lên, anh về lại quên xưa
Vẫn nghe vang vọng tiếng yêu thương
Quây quần bên nhau tri âm ngày cũ
Tình quê, tình bạn, bao thiết tha
Gởi về cho em nỗi buồn lạc xứ
Gởi vần thơ xưa trao về bằng hữu
Gởi về quê hương vạn tình tha thiết
Rằng, nơi phương này tìm đâu thấy
Nắng vàng quê xưa...
Nhạt nhòa con tim, như giọt mưa sa... "
Bài "Vòng Hoa Biển Mẹ" nói lên nỗi ray rứt cô liêu khi nhìn về quê
nhà từ phía bên này của Thái Bình Dương, bài ca mang nét thương nhớ
quê hương như bài thơ "Đôi Bờ" của Trần Vũ Liên Tâm. Hay nghe thơ Vũ
Hối, nhạc Phan Đình Minh, "Vòng Hoa Biển Mẹ", nhịp chậm buồn:
"Có một chiều, một mình tôi ra biển Thái
Ngắm nhìn trời, nhìn biển rộng mênh mông
Biển đông người, sao tôi thấy qúa lạc loài
Năm ngón tay gầy, tôi viết bài thơ vàng
Sóng ập vào, thơ cũng lặng trôi theo
Có một chiều, một mình tôi ra biển vắng
Bãi cát vàng, sóng ồ ạt cuốn ra khơi
Năm ngón tay gầy, tôi vẽ vòng hoa trên cát này
Khóc thương người, vùi thây Biển Mẹ
Chỉ vì giá đắt của Tự Do
Hỡi đại dương ơi! Có linh thiêng
Cho tôi gởi vòng hoa Biển Mẹ
Hỡi đại dương ơi! Có linh thiêng
Tôi xin gởi lệ cho Người
Xin gởi lệ đổ, khóc cho quê hương."
Là người tị nạn Việt Nam, nhất là bằng đường biển thì hàng hàng lớp
lớp sóng vỗ gào thét của Thái Bình Dương đã hằn in trong trí nhớ
những hành trình hiểm nguy, đánh đổi bằng mạng sống, để rồi bao thi
sĩ, bao văn sĩ hay bao nhạc sĩ đã tạo ra những tác phẩm bằng máu và
nước mắt quê hương. Trong buổi phỏng vấn nhạc sĩ Phan Đình Minh, anh
hứa gửi tôi bài về “quê hương, tình bạn và Vũ Hối” từ những kỷ niệm
với anh, tức tác giả của hai nhạc phẩm "Vòng Tay Biển Mẹ" và "Chơi
Vơi Nỗi Nhớ", phổ thơ Vũ Hối, mời bạn đọc những dòng văn PĐM:
"Anh Việt Hải thân,
Và đây là những "tình tự" của tôi và Vũ Hối, khi mùa hoa anh đào nở
năm 1999, tôi được anh em bằng hữu đã một thời ngang dọc mây trời
gọi tôi về "hợp đoàn" trong đêm Không Gian Hội Ngộ Hoa Anh Đào. Thật
ra thì đã nhiều lần tôi về DC dịp Hoa Anh Đào nở trong những lần đi
công tác mà hãng tôi làm gởi đi. Nên về DC chẳng có gì là mới lạ hay
hấp dẫn đối với tôi cả. Nhưng có một lý do chính đáng để tôi về thăm
DC mùa anh đào 99 là vì người bạn đường của tôi, ca sĩ Ánh Chi mà
anh đã gặp đêm thơ nhac Vũ Hối tại Dallas tuần vừa qua chưa một lần
đựơc nhìn anh đào nở, chưa một lần được thăm viếng toà Bạch Ốc, đài
kỷ niệm Washington, nghĩa trang quốc gia Arlington và đây cũng là
dịp tốt để tôi trình làng với những cánh chim kiêu hùng của Không
Quân VNCH đứa con tinh thần đầu lòng của tôi qua CD nhạc có tên
"Trên Cánh Đồng Mây". Và rồi chúng tôi quyết định về tham dự DC xứ
lạnh tình nồng.
Tôi được anh em KQ thân qúi mà có cả 10 năm, 20 chưa gặp lại đón tôi
và Ánh Chi với bao tâm tình thương mến như của những ngày còn tung
mây trời ngang dọc bên nhau năm xưa. Vui đi này anh hãy vui đi, trăm
năm ngày tháng mấy khi xum vầy. Và rồi tôi vui, tôi nói, tôi cười,
tôi hát với tất cả những say mê thích thú như chưa bao giờ được vui,
được nói, được cười, được hát như đến mùa Hoa Anh Đào 99. Người đến
đông vui như hội rằm thuở xa xưa, người người áo quần lũ lượt như là
đón mùa Xuân đoàn tụ, người trong bộ phi bào jumpsuit làm cho nhau
nhớ lại thuở bảo quốc trấn không, đi không lo chi xác rơi kiêu hùng.
Chắc có lẽ tôi đã làm anh em, bạn cũ năm xưa hãnh diện, người chỉ
huy tư lệnh năm nào cảm mến, khách thân hữu không tiếc lời khen. Tôi
hãnh diện, tôi "nở mũi" vì tôi đã tự nhủ lòng là gửi gấm được phần
nào cuả bài Không Quân Hành Khúc: "Ôi phi công danh tiếng muôn
đời"...
Rời sân khấu của ánh đèn mầu lấp lánh, tôi ra khu tiếp tân cuả đêm
hội ngộ để "chào hàng" hay gìới thiệu CD nhạc "Tình Ca Phan Đình
Minh: Trên Cánh Đồng Mây". Tôi cũng chẳng biết Ánh Chi đã mang đi
bao nhiêu CD. Nhưng cho dến cuối đêm hội ngộ tât cả CD mang theo đã
được anh em thương mến chiếu cố hết. Chúng tôi rất vui trước sự nồng
nàn của không gian DC, và tôi nhớ có một người khách xếp hàng đứng
chờ mua CD của tôi mà tôi vẫn giữ lấy kỷ niệm cho đến ngày hôm nay,
người khách năm xưa mà anh Việt Hải củng đã gặp tại Dallas tuần vừa
qua.
Người khách trạc tuổi gần 70, ăn mặc chững chạc, nụ cười lúc nào
cũng nở rộng trên môi. Tôi nghĩ ông khách chờ khoảng 20 phút, 30
phút gì đó... rồi ông vẫn kiên nhẫn đứng chờ, và rồi tới phiên ông
đến trước mặt vợ chồng chúng tôi.
- "Anh cho tôi mua một CD", ông ôn tồn nói.
Ông khách đưa cho tôi tờ giấy 20 mỹ kim và tươi cười nói tiếp: "Anh
hãy giữ luôn, khỏi thối lại vì anh em văn nghệ giúp đỡ lẫn nhau, nhớ
cho tôi xin chữ ký để làm kỷ niệm đêm Hoa Anh Đào năm nay".
Tôi ngỏ lời cám ơn người khách lạ và xin quí danh để tôi kỳ tên vào
CD cho ngườì khách.
- "Thưa anh, tôi là Vũ Hối", người khách nói.
Tôi bỗng bật người đứng lên như chiếc lò xo tự động. Giơ tay chào
kính kiểu nhà binh:
- "Đại nhân, đại nhân như núi thái sơn mà tôi hằng mong có ngày được
gặp, vậy mà hôm nay đại nhân đứng trước mặt tôi. Tôi có mắt mà không
thấy và ngỡ rằng như mơ, tôi có tai mà không nghe. Đại huynh hãy tha
lỗi, xin tha lỗi.
Rồi, tôi bỏ ngang cuộc "chào hàng" CD đêm hoa anh đào năm đó. Rồi Vũ
Hối và tôi kết tình nghiã anh em từ đêm không gian hội ngộ năm đó,
tôi người miền bắc, Vũ Hối người miền trung, chúng tôi là người Việt
Nam và chúng tôi là anh em, thân nhau trong tình văn chương, đậm đà
trong tình văn nghệ.
Anh mê thơ, tôi say nhạc. Vũ Hối thích những bài nhạc tôi viết, tôi
hát. Anh gởi tặng cho tôi một tập thơ của anh. Hai bài thơ tôi ưa
thích nhất trong tập thơ này là hai bài thơ có tên "Vòng Hoa Biển Mẹ
và Chơi vơi Nỗi Nhớ".
"Vòng Hoa Biển Mẹ" cho tôi những thương cảm, những xót xa với những
đau đớn tột cùng của những người ra đi tìm tự do để "Chơi Vơi Nỗi
Nhớ", bài thơ cho tôi nhớ lại quê hương yêu quí ngàn đời mà tôi bỏ
lại sau ngày 30 tháng 4 năm 75, tôi dạo đàn tìm ý nhạc mà nước mắt
buồn rơi khi ý tưởng quay lại với những hoài niệm về quê hương. Nói
chung cả hai bài nhạc này, hai bài thơ đó cho tôi cái tâm cảm hay
cái mẫu số chung về quê hương trong rung động con tim, va rằng tôi
là Vũ Hối, và Vũ Hối là tôi.
Cách đây hơn một năm nếu tôi nhớ không nhầm, lần anh Vũ Hối ghé thăm
Dallas. Anh và tôi, hai anh em đi lang thang, đi trong quên ngày
tháng như "những gã bụi đời" cho đến gần 5 giờ sáng. Anh bảo tôi là
anh đang đói bụng, còn tôi cũng lại thèm một chút gì để lót bao tử.
Hai anh em tôi vào quán fastfood ở một góc phố, Jack In The Box,
chúng tôi ngoạm hamburger cho buổi điểm tâm đầu ngày, chúng tôi ôn
lại chuyện bụi thời gian đã qua, hàn huyên chuyện dĩ vãng, để san sẻ
chuyện tình nghĩa bằng hữu huynh đệ cho tới lúc tôi phải đưa anh ra
phi trường về lại DC. Nhiều kỷ niệm, nhiều thương mến giữa tôi và Vũ
Hối, một đàn anh dễ chịu và rất "chịu chơi" trong ý nghĩa rất "phong
trần", anh sống không hận thù với bạn bè, chỉ có chia sẻ niềm vui
văn nghệ như những nụ cười hiền hòa hay giọng nói hòa nhã của anh.
Anh đã nghe, đã cảm xúc khi nghe Ánh Chi hát "Chơi Vơi Nỗi Nhớ" diễn
tả nỗi lòng của Vũ Hối, và của tôi trong đêm Thơ Nhạc Vũ Hối tại xứ
Cowboy, của Texas Rangers như trong phim Ti Vi, hay xứ mà anh gọi là
Bushland, xứ sở của một triều đại Bush hay “Bush dynasty” trong văn
của anh. Tôi nghĩ rằng anh đã có những người bạn mới, những trái tim
mới và những vòng tay mới mở và trải rộng lớn như các bằng hữu Texsa
chào đón anh.
Mong những thân mến và cảm tình với xứ Cowboy của Bushland này sẽ
mãi đẹp, sẽ sống mãi trong ngòi bút của anh. Ghi lại những giòng này
tôi ước mong những điều ghi vội này sẽ giúp anh chút cảm nhận để anh
viết bài về thăm xứ Cowboy Bushland, anh nhé. Mong có dịp hội ngộ
trong tình văn nghệ rất "Việt Nam".
Chúc vui, chúc lành đến với anh vào ngày cuối tuần TGIF hôm nay.
Tình thân,
PhanDinhMinh, Dallas"
Thưa các bạn đó là những dòng tâm tình của Không Quân "Tuyết trắng
trên mây ngàn" Phan Đình Minh, người nhạc sĩ vui tính có hàm râu cá
chốt như Tom Selleck, với dòng nhạc đã quyện vào không gian của
"Chơi Vơi Nỗi Nhớ":
"Gởi về cho em nỗi buồn lạc xứ
Gởi vần thơ xưa trao về bằng hữu
Gởi về quê hương vạn tình tha thiết
Rằng, nơi phương này tìm đâu thấy
Nắng vàng quê xưa...
Nhạt nhòa con tim, như giọt mưa sa... "
Những giọt mưa sa như nước mắt nhớ cố hương dù là của thi sĩ hay của
nhạc sĩ mà tôi đã quen, xin được chấm dứt bài viết ở đây và tôi mong
ước sao thế giới của văn thi nhạc sĩ Việt Nam là một thế giới hòa
bình, nhiều cảm thông nhất cho nhau qua lời thơ và tiếng nhạc ru ta
một giấc ngủ thật bình yên, và tôi mong ước… thật bình yên.
Việt Hải Los Angeles |