|
Xuôi Sông Vàm Cỏ
Tôi ra đời tại quận Gò
Dầu Hạ, nằm trong lãnh thổ Tây Ninh, hướng Tây Bắc của Sài Gòn khoảng 77
cây số. Từ Gò Dầu đi thêm 22 cây số nữa mới tới Tây Ninh. Tây Ninh là
quê nội của tôi và Vũng Tàu là quê ngoại tôi. Do đó
ba tôi đặt cho anh em tôi luật công bằng là mỗi mùa hè đến, khi
bãi trường anh em tôi chia ra làm hai tốp, nếu tốp một về Tây Ninh, thì
tốp kia về ra Vũng Tàu. Với ký ức còn sót lại trong tâm trí tôi thì nếu
Vũng Tàu cho tôi những kỷ niệm vui đùa với sóng biển tại Bãi Sau (bãi
Thùy Vân) hay Bãi Trước (bãi Thùy Dương) thì
Tây Ninh cho tôi cái kỷ niệm chạy tung tăng
tắm mưa rào ngoài đồng ruộng, và Tây Ninh
còn cho tôi những kỷ niệm chèo ghe cũng như tắm sông Vàm Cỏ Đông.
Bài viết này sẽ cô đọng nhiều về vùng đất Gò Dầu Hạ và con
sông đầy thơ mộng Vàm Cỏ Đông.
Về mặt địa lý thì
sông Vàm Cỏ Đông chảy từ biên giới Cao Miên tại xã Hòa Hội, Tân Biên rồi
qua các địa danh Châu Thành, Bến Cầu, Hòa Thành, Gò Dầu, Trảng Bàng,
sông dài hơn 150 km. Tại Tây Ninh, Vàm Cỏ Đông chảy từ phía tây bắc
hướng Bến Cầu có cảng Bến Kéo qua Gò Dầu Hạ, rồi xuôi hướng đông nam
chảy qua thị trấn Bến Lức của tỉnh Long An. Sông Vàm Cỏ Đông và
Sông Vàm Cỏ Tây hợp lưu vào cửa Soài Rạp đổ ra biển. Vì có nhiều nhánh
sông nhỏ của Vàm Cỏ Đông nên nó rất thuận tiện
cho việc lưu thông bằng đường thủy để vận chuyển hàng hóa từ các nơi về
Tây Ninh hay ngược lại từ Tây Ninh đến những nơi khác, điển hình
là tại cảng Bến Kéo rất tấp nập. Tôi thích đoạn sông Vàm Cỏ Đông
từ hướng Tây Ninh băng ngang từ thị xã Long Thành
ra Giang Tân tới Bến Kéo, rồi đến xã
Cẩm Giang, xuôi Trà Võ hướng về quận Gò Dầu
là khúc sông thật thơ mộng khi ta bồng bềnh trên sóng nước thiên nhiên.
Năm 1973 tôi theo ba tôi đi tàu của
hải quân lướt trên sóng nước tình quê; Ôi Vàm Cỏ Đông
quá đẹp trong ký ức với những đám
lục bình xanh hoa tím trôi lững lờ.
Trong bài viết cũ "Cá: Tâm
Tình và Kỷ Niệm", tôi ghi nhận kỷ niệm về Rạch
Sơn, một nhánh sông nhỏ của Vàm Cỏ Đông như
sau:
"Mùa hè năm 69, tôi về Gò Dầu
và được người anh bà con, anh Tài,
chở vào Rạch Sơn câu cá. Rạch Sơn cách Gò Dầu khoảng một cây số nằm trên
quốc lộ 22 đường lên Tây Ninh. Tại Rạch Sơn có cầu Rạch Nho mà bề rộng
con rạch thiên nhiên này chừng 20 thước được nước sông cái là Vàm Cỏ Đông
đưa vào. Chúng tôi đi câu dọc theo con rạch này,
nơi đây có nhiều thứ cá đồng từ cá lóc, cá bông lau, cá trê, cá sặc hay
cá rô đồng. Nhà người
bạn thân của anh Tài, anh Sơn, ở gần sát con rạch này và nhà lại có hàng
dừa nặng trĩu quằn cây, hàng dừa xanh mơ rất sai trái cạnh bờ rạch, tôi
nhìn những cành dừa xiêm nghiêng lá rũ che bóng ngã xuống
mặt nước là nơi mà cá thường trú ẩn. Nhà anh Sơn vách ngói cũ kỷ, các
cạnh hông nhà lợp bằng gỗ khá bạc màu. Xung quanh nhà còn có rất nhiều
cây ăn trái như cốc, xoài, ổi, sa pô chê, vú sữa, mãng cầu, bưởi,
tầm ruột,... Chúng tôi ra bờ rạch gần nhà anh thả mồi câu cá. Nước con
rạch thật trong vắt cho ta thấy cá đùa giỡn qua lại, gió thổi dâng nước
mát lên, tôi thấy hồn thật thú vị, nhẹ nhõm, khác xa với cái ồn ào, náo
nhiệt của những con phố đông
đúc Sài Gòn. Rồi không gian vang tiếng ve
kêu khi hè về, tiếng chim muông hót, tiếng ểng ương kêu tạo thành
bài hợp ca của vùng đồng quê thật sự."
Kỷ niệm quê hương bao giờ
cũng đậm đà, nó cứ mãi ngự trị trong
tâm trí, để khi ra xứ ngoài vẻ đẹp của dòng sông Missisippi cũng làm tôi
rung động khi liên tưởng đến sông Vàm Cỏ Đông
tại Tây Ninh, tôi đã viết trong bài đã trích dẫn trên:
"Rồi tôi đến thăm tiểu bang
Minnesota và o một mùa hè khác và được anh bạn cũ quen
trong trại tị nạn Guam, anh Hoàng, đưa đi
câu cá mèo tại đồng quê của tiểu bang này. Trước đây anh Hoàng
trong đơn vị tuần thám giang đoàn của hải
quân đóng ở vùng đồng bằng châu thổ sông Cửu Long, anh rất am hiểu, rành
rẽ về việc câu cá và sông ngòi. Nó như một nỗi đam mê của anh. Anh dẫn
tôi đi câu cá tại vùng Hidden Falls, cạnh bờ sông Mississippi. Sông
Mississippi dài 4,000 miles chảy qua nhiều tiểu bang Hoa Kỳ, từ
Wisconsin ở miền bắc xuôi xuống miền nam là Lousiana và đổ
ra vịnh Mễ Tây Cơ. Lấy freeway 94 từ Minneapolis đi về hướng nam chúng
tôi ghé vào một biển hồ bao la, tôi thấy người ta khệ nệ xách
những chú cá mèo vừa câu lên, làm lòng tôi càng phấn khởi hơn. Cá có râu
whiskers tại đây được liệt kê gồm có mấy
loại khác nhau như khi tôi đọc trên bảng chỉ dẫn phân
loại, loại đầu bò, bullhead, cá có đầu rất to và cứng, loại này
có 3 giống, 3 màu khác nhau là: nâu, đen và vàng. Loại cá mèo thường gặp
trong chợ là cá mèo kênh, hay channel catfish, thuộc loại phổ thông, tức
loại ictalurus punctatus. Loại này màu xám lợt có khá nhiều trong sông
Mississippi này. Cá đẻ khá nhiều vào mùa hè khi thời tiết ấm áp thích
hợp cho sự thụ tinh và sinh sản. Khác với cá nuôi, ngoài thiên nhiên cá
cái có thể sản xuất 20 ngàn trứng. Cá mèo đầu dẹp, flathead catfish là
loại cũng được ghi nhận ở đây. Chúng tôi dùng
lưỡi câu số 8 hoặc 10 khi câu cá mèo. Ném cần khi ngồi ven sông, tôi ngó
đám lục bình xanh hoa tím trôi lững lờ trên dòng Mississippi, tôi thấy
sao cảnh thiên nhiên đồng quê êm đềm, dễ chịu như quê tôi, như khi tôi
đứng tựa chân cầu Gò Dầu Hạ, chiếc cầu đúc màu trắng, có 5
nhịp được xây từ thời Pháp thuộc, cầu bắc
ngang sông Vàm Cỏ Đông, ngày xưa Vàm Cỏ Đông
cũng có những đám lục bình và hàng cây bần mọc ven sông. Ngày nay
Mississippi cũng có lục bình y chang như trên quê hương Việt Nam. Tuy
vậy điều thắc mắc là tôi không thấy cây bần, có thể ở Mỹ không có (?).
Cũng tại bờ sông Mississippi này ngày xưa nhà văn hào Mark Twain thường
đem con sông quyến rũ, thơ mộng và đầy lợi ích này vào văn chương của
ông như tác phẩm "Dòng đời trên sông Mississippi" (Life on the
Mississippi), mà trong đó ông đưa những tình
tự thiên nhiên và đồng quê trong những mảnh đời ven dòng sông
Mississippi. Thực vậy, chính dòng sông này đã nuôi sống không biết bao
nhiêu người dân Hoa Kỳ."

Một kỷ niệm khó quên khi tôi
14 tuổi, nhân dịp về Gò Dầu nghỉ hè, mấy ông anh họ của tôi rủ rê tôi
chèo ghe và tắm sông Vàm Cỏ. Thú thật, lòng tôi muốn lắm vì tuổi trẻ vốn
tinh nghịch, thích mạo hiểm, phiêu lưu, tôi lén trốn bà Nội tôi đi chơi
chèo ghe tắm sông. Nội tôi kể có mấy cậu học trò tắm sông bị chết đuối,
rồi chuyện khác có mấy thanh niên đi chơi chèo ghe, ghe lật úp có kẻ
chết chìm. Tối đêm trước đó tôi trằn trọc
không ngủ được vì lo sợ, tôi biết con sông
Vàm Cỏ Đông rộng lớn lắm. Nếu tôi bị hà bá kéo chưn đi luôn thì chắc các
dì dượng hay cô dượng họ tôi sẽ mệt với Nội tôi. Bà sẽ kéo tới nhà họ để
đòi bắt đền "thằng Hải khác" hay “Hải number two” mà
thôi.
Một sáng thứ Bảy tôi xin phép
Nội tôi theo anh Cường, con của một người bà con đi hái trái cây trong
vườn, thế là 8 giờ sáng tôi rời khỏi nhà. Chúng tôi đi
về hướng mé sông đến nhà
anh Lập (một người anh họ khác của tôi), Lập nói đi ba người xui lắm
phải kiếm thêm một tay nữa. Thế
là Cường chạy đi một lát lôi về anh Chỉnh, lại một người anh họ của tôi
nữa. Chính vì ba anh này ở lứa
tuổi cùng thế hệ "ham vui"
như tôi, nên
đi chơi chung rất hợp và chúng tôi
gọi nhau bằng tên mà thôi.
Chỉnh mang theo 2 món tôm
càng kho tàu và thịt xào xả ớt với
mắm ruốc, Lập mang theo cơm nguội, nước uống, Cường mang theo xoài, khế
và điều. Tôi nhớ nhà Cường có nhiều cây ăn trái, nhất là khế rất ngọt,
xoài thanh ca, điều có loại trái vàng, loại màu đỏ, Tây Ninh là tỉnh sản
xuất rất nhiều hạt điều trong sản lượng toàn quốc. Sân trước nhà Cường
có mấy cây tầm ruột mà trái to bằng ngón tay cái. Đi tắm sông thì lội
sông sẽ đói bụng, mà ở miệt đồng vắng vẻ như chùa Bà Đanh
đem theo thức ăn là đúng
lắm. Nhà Chỉnh là quán cơm nổi tiếng nên anh "chôm
chỉa" hai món khá ngon. Lập ra bờ sông xem xét chiếc ghe nhỏ
cột vào gốc cây bàng thật to, chính ra nó
là chiếc xuồng ba lá, nhưng chúng tôi thích gọi là ghe hơn vì
quen miệng. Lối ra ghe có một cầu tre nhô ra ngoài
để dễ dàng
bước vào ghe. Lòng thấp thỏm, khi nhìn sông nước, quanh cảnh bờ sông đẹp
quá, lạ với mắt tôi. Ở Sài Gòn tôi chỉ tắm hồ, như hồ Nguyễn Bỉnh Khiêm
gần Sở thú mà thôi. Gió thổi
mát, ánh nắng mặt trời từ hướng đông đã lên
cao, chúng tôi đưa
ghe ra sông, Lập chỉ huy ngồi ở đầu ghe, Cường chèo
trên bên trái, Chỉnh chèo sau bên phải, và
tôi lính mới đi ghe
nên an tọa ở cuối ghe. Hai mái chèo nhịp
nhàng đưa ghe ra xa và rồi xa hơn.
Lập cho biết đích điểm đến sẽ là Gò Chùa,
một địa danh quen
thuộc của người địa phương. Nơi đó có ngôi chùa
cổ ở trên gò cao. Tôi ngó xuống mặt sông, nước trong xanh, nghĩa là ở
giữa lòng Vàm Cỏ rất sâu, vài con cá nhỏ bơi lội tung tăng. Trên không
có những đàn
cò trắng gọi đàn xoải cánh
bay cao. Hai bên bờ lác đác có những ngôi nhà mộc mạc nằm cách xa nhau,
mà những hàng dừa hay hàng cau tạo cho phong cảnh đẹp
mắt như những bức tranh đồng quê ven sông
mà tôi đã xem trong sách. Đó là quê hương non sông gấm
vóc có cảnh trời mây nước thật đáng yêu.
Là người về từ đô thị, tôi rất trân quí thắng cảnh lạ mắt này, với những
ông anh của tôi trên này có lẽ quá tầm thường vì quá quen thuộc, họ kể
tôi nghe từng địa phận, từng khúc sông mà ghe đi qua.
Thỉnh thoảng mỏi tay, các tay
chèo yêu cầu tôi tiếp tay thay thế họ, tôi nhớ lần đổi tay thứ nhì cho
anh Chỉnh vì mệt đêm
qua thiếu ngủ và choáng váng khi đứng lên nhanh
quá, khiến tôi bước vấp cán chèo và rơi tỏm xuống nước, tôi cố trồi lên
mặt nước, trong phút mất bình tĩnh nhưng phản xạ tự nhiên,
tôi lội sãi giữa dòng sông Vàm Cỏ, huhu uống những
ngụm nước sông nơi này trong hoảng hốt, các anh lăng
xăng tiếp cứu 2 anh giữ tay chèo cố xoay
ghe lại 180 độ vì
tôi bị nước cuốn trôi xuôi dòng tức ngược hướng Gò Chùa, Lập nhảy xuống
bơi về hướng tôi, anh kêu tôi bám cổ để
anh đưa về lại ghe. Khi bám được Lập tôi mừng lắm vì có lẽ con ma gia
trong giấc ngủ đêm qua hãy còn rình rập ám
ảnh chưn tôi. Lập kéo tôi bám thành ghe bên phía phải của Chỉnh, Chỉnh
ốm nhom đang kéo tôi lên, Cường đô con hơn buông mái chèo đến tiếp
tay. Hậu quả ghe bị mất thăng bằng
chòng chành nên lật úp,
cả ba đã văng xuống nước. Bốn đứa đều la ơi ới, cằn nhằn có, chửi trách
nhau có thiệt là thê lương
huhu... cũng vì tôi. Lập bình tỉnh hơn, lội theo
hướng ghe, rồi Cường
đến tiếp tay lật ghe lại. Tôi thấy mình thả
nổi nắm vai Chỉnh, khi Lập và Cường chèo đến vớt lên. Đến gần Gò Chùa
tôi cảm nhận sự linh thiêng của một bề trên nào đó dang tay cứu nguy kịp
thời. Dù sao nước sông Vàm Cỏ Đông có vị ngọt trong
tôi, thật đáng nhớ vậy.
Không bao xa nữa đến nơi rồi
chúng tôi cho ghe vào ven sông và cột ghe vào một nhánh
cây để ăn trưa. May mắn là khi ghe
lật chúng tôi chỉ mất bình nước uống, giỏ thức ăn
được cột vào phía trước với Lập. Vui thay cành cây chìa về hướng
tôi là cây bần, tôi cắn thử trái bần, bần có vị chát. Trong lúc bụng đói
cào, chúng tôi ăn cơm vùng quê có tôm kho, có mắm ruốc, khi quệt xoài
sống, khế, điều và bần vào mắm ruốc
thịt xả ớt cay phải nói là thú vị đáng nhớ lắm. Những thú vui này tôi
không có ở Sài Gòn. Chỉnh xoay sang nói với tôi:
- May là cứu được ông hồi
nãy, chứ không thôi bà Tư không để yên đâu.
Bà Tư tức Nội của tôi, tôi
biết những gì anh nói, vì Nội tôi không bao giờ cho phép tôi liều lĩnh
tắm sông. Thật vậy khi ngụp lặn trong nư ớc
tôi cảm nhận ra cái điều có thể xảy ra là
con ma gia cũng ở gần mình lắm. Sau khi ăn xong chúng tôi lên bờ viếng
Chùa, tôi ghé Chùa cám ơn Phật đã cứu khổ, cứu nguy và cho tôi chuyến về
bình yên. Và rồi chuyến về đã an toàn và diễn ra nhanh hơn vì từ Gò Chùa
về Gò Dầu thì nước xuôi theo dòng. Kỷ niệm đầu của tôi tắm sông Vàm Cỏ
Đông. Các anh Lập, Cường và Chỉnh thường tắm sông thực sự, còn tôi đúng
hơn bị té sông rồi bơi luôn, nhưng đi từ hồ tắm Nguyễn Bỉnh Khiêm
của Sài Gòn ra giữa dòng sông Vàm Cỏ Đông bao la nếu tôi có thử chỉ vì
liều lĩnh mà thôi.
Ghi nhận lại những dòng này
tôi muốn viết đôi nét về dòng sông Vàm Cỏ Đông của quê hương, sông chảy
qua những địa danh có Tây Ninh và Gò Dầu Hạ mà tôi yêu quí. Vàm Cỏ Đông
như nhiều con sông khác như Rio G rande,
Mississippi hay Đồng Nai, Cửu Long, hay Hồng Hà,...
Tất cả giúp cho vô số người mưu sinh, bằng
cách này hay cách
khác, về kỷ niệm hay những áng văn chương thì
sông nước là nguồn cảm tác cho nhiều nhà văn,
đơn cử như Mark Twain, Quỳnh Dao, Khái Hưng,
Bình Nguyên Lộc hay Sơn Nam. Với tôi khi viết về Vàm Cỏ Đông không những
là một thắng cảnh đẹp mà nó còn là kỷ niệm quê hương của tuổi trẻ thích
phiêu lưu.
* Bài viết xin ghi nhớ hai anh
Chỉnh và Cường, nay đã quá vãng. Cám ơn anh Tống Quốc Tài nhắc tôi
những số liệu địa dư.
Việt Hải

|