* * *
Ðã hai năm rồi. tôi cứ "chat"
với người con gái ấy từ khi bắt gặp Vương Thúy Kiều trên mạng, có lúc
tôi giật mình tưởng chừng như đã có chút cảm tình với nàng, nhưng tình
ấy không phải như tình yêu vợ con tôi đâu! Không đời nào tôi lại chịu
“thả mồi bắt bóng”. Bỏ vợ con thật để chạy theo ảo tưởng với nàng Kiều
trong mộng.
Tôi tên Thông nhưng trên mạng
thì tôi là Kim Trong . Tôi cũng chẳng biết tên Vương Thuý Kiều có phải
là tên thật của nàng hay lại cũng là cái tên giả dối giống cái tên tôi
tự đặt . . .
Ố, mà thôi. Chơi đùa trên "mạng"
thì thắc mắc làm chi cho thêm mệt.
Tuy tôi lấy tên giả Kim Trọng để
cho phù hợp với tên nàng Vương Thuý Kiều, lẽ tự nhiên tại sao tôi lại
phải khai hết lý lịch thật với nàng là tôi là một kỹ sư ngành điện toán
chứ? Tôi đang làm việc cho hãng HP ( Hewlett Packard) nổi tiếng chuyên
sản xuất máy điện toán bán khắp hoàn cầu. Tôi đã có vợ, cũng đi làm như
tôi, nàng tốt nghiệp ngành địa ốc, thích mua đất bán nhà, chúng tôi yêu
nhau, đã làm đám cưới và có với nhau một đứa con trai ba tuổi mà tôi cho
là kháu khỉnh American name của cháu là Micheal Nguyễn, còn tên Việt nam
của cháu là Nguyễn Minh Mẫn . . .
Nàng cũng cho tôi biết về nàng
là du học sinh từ Hà Nội qua Mỹ du học, gia đình nàng có 2 anh 1 chị,
các anh chị của nàng đều đã lấy vợ, gả chồng cả rồi, chỉ có riêng nàng
là con út nên được cả nhà hết mực cưng chiều và vì thế họ đã dồn sức lực
tài chánh để nàng được xuất dương du học xứ người . . . tôi doán chắc
nàng cũng chẳng nói thật thà với tôi như tôi đã nói với nàng!
CHAT với nàng, tôi đặt mình vào
thân thế của Kim Trọng, quên hẳn mình là Thông, Nguyễn Minh Thông. Tôi
viết một cách say mê như đang đứng trước mặt nàng.
Câu chuyện chẳng ra đầu cua tai
nheo gì vậy mà đến nay đã gần hai năm, chúng tôi đâm ra nhớ nhau . . .
trong mộng, và hình như đã thầm nhớ mỗi khi bận bịu việc gì không …chat
!
Nhân mùa lễ hội Thanksgiving và
sau đó khoảng gần 4 tuần nữa là đến Mùa Giáng Sinh, lễ Christmas Chúa
Sinh ra đời nên các trường được nghỉ dài nên nàng quyết định sẽ làm một
chuyến du lịch bay qua Houston thăm tôi sau khi thám tử tư mà nàng thuê
mướn đã tìm biết nơi tôi làm việc, phòng tôi ở góc xó nào trong hãng HP,
thậm chí còn biết cả nhà riêng của tôi nữa mà tôi đâu nào có hay biết.
Chuyến bay tốc hành non stop của
hãng Continental Airlines đưa nàng rời phi trường quốc tế Los Angeles
đến phi trường Intercontinental Bush của Houston trong vòng gần 3 tiếng
đồng hồ. Thời gian ngồi trên máy bay chắc nàng hồi hộp lắm và mong cho
chóng đến Houston.
Ðến nơi, nàng vội vã thuê phòng
khách sạn Four Season Hotel, nhận phòng rồi, nàng rút ra tấm ảnh chân
dung của tôi, đối tượng mà nàng muốn tìm gặp. Trước hôm quyết định khởi
hành qua Houston, thám tử đã trao cho nàng tấm ảnh đó, cùng với đầy đủ
chi tiết chỗ tôi ở cũng như địa chỉ nơi tôi làm việc..
Nàng cầm tấm ảnh của tôi mà thám
tử đã chụp trộm được, nàng hôn lên tấm ảnh và tưởng tượng chàng thanh
niên là tôi, chắc "đẹp trai" lắm mà chỉ một lát nữa đây nàng sẽ tìm tìm
gặp tận mặt.
Khí hậu Houston tháng 11 hơi se
lạnh, đủ để cho những người đẹp khoác lên mình một chiếc áo lạnh mỏng để
làm duyên. Nàng cũng khoác lên người một chiếc áo lạnh mỏng, đứng trước
gương tự ngắm mình trong gương, rồi mỉm cười đắc ý, sau đó nhẹ nhàng
xách bóp ra khỏi phòng tiến đến một chiếc xe taxi thuê bao đang chờ sẵn,
nàng ra lệnh cho người tài xế da mầu:
Người tài xế lễ phép trả lời.
Xe rẽ vào con đường cổng số 3
dẫn vào hãng HP khoảng chừng một mile có nhiều cây to ven đường, một toà
nhà chi nhánh của ngân hàng Houston Federal Credit Union (HFCU) ở nơi
đây dành riêng cho nhiều ngàn nhân viên của hãng HP tiện ký thác tiền
bạc lương bổng.
Nàng ra lệnh cho người tài xế
taxi đậu xe ở parking lot của ngân hàng để chờ rồi nhanh nhẹn bước vào
cổng gác xin nhân viên an ninh báo lên phòng làm việc.
Viên an ninh nhìn nàng quan sát,
thấy vẻ nàng gấp gáp thì liền điện báo lên phòng.
Tôi vừa được điện thoại báo tin
“người nhà" của tôi đến và cần gặp tôi gấp, tôi hốt hoảng hỏi lại người
tìm tôi tên là gì? Việc khẩn cấp ra sao? Thì viên an ninh đầu giây trả
lời:
Tôi hỏi lại:
Tôi ấp úng trả lời:
Tôi ấp úng vì cái tên Vương Thuý
Kiều, rồi lại nghĩ chẳng lẽ Vương Thúy Kiều mà mình thường chat với nàng
sao? Tôi lại xua tan đi ý vừa đến trong đầu
và tự cười mình hay nghĩ vớ vẩn, vì nếu Vương Thúy Kiều mà tôi
chat thì chỉ biết tôi là Kim Trọng thôi chứ sao biết tên thật của tôi?
Càng nghĩ, tôi càng bối rối.
Vì muốn biết thực hư, tò mò, tôi
quyết đ?nh tạm ngưng công việc xuống
gặp nàng. Vừa nhìn thấy tôi, nàng reo lên như đã từng quen biết tôi từ
lâu.rồi.
Còn tôi thì ngỡ ngàng khi vừa
thoáng thấy nàng là một người con gái mảnh mai, dễ nhìn, nàng có mái tóc
dài lưng vai, vẻ đẹp liêu trai.
Nàng gật đầu chào tôi, tôi cũng
gật đầu chào lại, nàng lên tiếng trước:
Không cần để ý đến câu nói của
tôi, Vương Thúy Kiều cười ngặt nghẽo:
Tôi ngẩn ngơ hỏi:
Tôi tái mặt, nói không ra lời,
tôi chối không quen cô nàng, người chat với cô trên mạng là Kim Trọng
chứ không phải Nguyễm Minh Thông. Nàng cười, đưa tấm ảnh của tôi mà
người ta đã chụp lén cho tôi:
Tôi cầm lấy, thấy hình của mình
rõ ràng, đàng sau tôi là toà nhà
ngân hàng Credit Union nên càng bối rối.
Viên an ninh thấy lạ, quan sát
và theo dõi câu chuyện đối thoại của chúng tôi từ nãy đến giờ. Không
phải vì anh tò mò nhưng chúng tôi gặp nhau và trò chuyện ngay tên hành
lang chứ không ở trong phòng khách.
Thấy tôi hơi ngượng nghịu, nàng
từ giã tôi ra về sau khi dúi vào tay tôi địa chỉ khách sạn Four Season
Hotel cùng với số phòng và số phone rồi ra về, không quên câu: "I love
you! I’m waiting for you. OK"!
Nàng đi rồi bỏ tôi đứng một mình
với nhiều nỗi suy tư lo lắng. Bất chợt tôi thấy viên an ninh mỉm cười,
anh như ngầm thông cảm nỗi buồn vui của tôi trong câu chuyện vừa qua.
Tan sở về nhà, tôi bơ phờ thấy
rõ, vợ tôi thấy vậy liền hỏi:
Tôi muốn nói cho nàng biết
chuyện vừa xẩy ra trong sở mà lại không thuộc việc của sở, mà thực sự
nếu tôi có kể ra thì nàng cũng chẳng hiểu ất giáp gì thì nói làm chi.
Nên không nói.
Thấy vậy nàng sinh nghi, tưởng
tôi có người con gái nào bên ngoài. Ngoại tình nên không dám hở môi.
Nàng ra vẻ giận dữ:
Tôi mỉm cười cầu hoà:
Nàng nhìn tôi dò xét, nghĩ chồng
mình vẫn đứng đắn chẳng lẽ lại sinh tật. Riêng tôi thì không dám mở
miệng nói gì thêm sợ gia đình xào sáo. Tôi không ăn cơm chiều vì buồn
bực trong người. Thái độ đó của tôi, khiến nàng càng sinh nghi.
Một ngày nọ tôi chat với Vương
Thuý Kiều rồi sơ ý không tắt mạch điện của PC trước khi đi làm, khi tôi
ra đi rồi mới chợt nhớ rằng mình đã quên tắt điện, nhưng rồi lại nghĩ
chắc cũng chẳng sao vì vợ tôi cũng phải rời nhà sau tôi mươi mười lăm
phút nên nàng cũng vội vã ra đi như tôi thôi. Chẳng may hôm đó nàng có
chuyện phải vào phòng tôi, thấy PC chưa turn off nên nàng tắt hộ, nàng
vừa đụng đến con mouse thì PC mở lại, màng thoáng thấy trên máy vài dòng
đối thoại tình tứ với người con gái nào đó nhưng thấy ký tên Kim Trọng
nên bỏ qua không để ý tới.
Hôm nay với thái
độ và nét mặt suy tư của tôi, nàng
giật mình và cơn ghen nổi dậy nên mới khổ cho tôi vì không có lời nào
để giải thích ổn thoả.
Thêm một nguyên nhân nữa mà tôi
( có lẽ cả vợ tôi ) cũng vừa đọc
được trên báo internet của Houston
Chroniclo trang địa phương như sau:
"Nạn nhân của vụ Chat trên
Internet bị giết chết sau khi bị hãm hiếp:
Cô Jenifer Martinez 17 tuổi, từ
thành phố Des Moines, tiểu bang Iowa tới Houston tiểu bang Texas
thăm người bạn trai là Gary Campbell
25 tuổi mà cô đã quen qua mạng lưới internet, cô bị giết mấy ngày sau
khi cô đã tới Houston thăm bạn trai
nêu trên. Hôm nay người ta đã tìm
được xác Jenifer Martinez tại một
khu rừng cách thị trấn Woodland chừng 20 dặm về phía
đông nam, thân thể cô loã lồ, khám
nghiệm tử thi thấy cô bị hãm hiếp trước khi bị giết. Cơ quan liên bang
FBI đang
điều tra. và cho biết người bạn trai
Gary Campbell mà cô đã quen qua mạng
internet đã bỏ trốn . . .
FBI treo giải thưởng $10,000 (
mười ngàn đô la) cho ai chỉ
điểm bắt dược nghi can. Ai biết tin
tức về nghi can xin phone số 713-222-3131 tên tuổi người báo sẽ
được FBI giữ kín" .
Tôi
đọc tin đó mà giật mình vì
Vương Thúy Kiều cũng quen tôi trên internet, nàng lại từ tiểu bang
California đến Houston thăm
tôi, lỡ ra nàng lại thăm một bạn
trai nào khác rồi bị giết như trường hợp cô bé vị thành niên 17 tuổi
Jenifer kia thì sao, chắc tôi bị lôi thôi lắm, nghĩ vậy mà tôi càng thêm
lo lắng! Tôi nghĩ vợ tôi cũng lo sợ vẩn vơ như thế khi thấy tôi trở nên
thờ thẫn mất hồn.
Ngày hôm sau Vương Thúy Kiều
không đ?n sở làm của tôi nữa, tôi
nghĩ mình đã thoát nạn. Tôi mở PC
định sẽ xoá
địa chỉ mà tôi thường dùng
để chat với nàng cho xong. Nhưng vừa
mở PC tìm đến
địa chỉ trên, tôi thấy
đã có sẵn mẩu nhắn tin của nàng trên
máy:
" To :Anh Kim Trọng,
Em có mang laptop computer đi để
liên lạc với anh cho dễ, hôm trước em đã đến sở của anh, gặp và trao cho
anh địa chỉ khách sạn, số phòng, số phone nơi em đang trú ngụ. Rồi với
thông điệp “I love you”, hy vọng anh sẽ theo đó mà liên lạc với em.
Nhưng em mong hoài đến dài cổ ra
mà chẳng thấy tin tức gì của anh cả! Nếu anh
đọc được
hàng chữ này, anh trả lời cho em ngay nhe!
Hôn anh thật nhiều, em yêu anh.
– I love you very much - Vương Thuý Kiều"
Ðọc xong, tôi không trả lời, tôi
còn chỉ cho vợ tôi coi những dòng nhắn tin của bức thư kể trên. Lúc
đầu nàng nhảy
đổng lên nói rằng "đấm
thèm vào coi những chuyện trai gái nhăng
nhít cho bẩn mắt". - Tôi đùa giỡn
với nàng, cốt để
đánh tan chuyện ghen tương vô cớ:
-
O kìa, rõ khỉ, bà vợ tôi không
sợ người ta cho là "bà vợ cà-chớn " sao, nếu anh trai gái lăng
nhăng thì sao lại rủ em coi? Cô ta
yêu anh một chiều, anh có yêu lại đâu
mà sợ, không tin em coi thư cô ta viết thì biết.
Vợ tôi cười làm hoà:
Vương Thuý Kiều thấy thư
đi mà không có hồi âm, hình như nàng
nổi nóng, viết tiếp:
"Anh Kim Trọng yêu,
Em chờ anh đến hoà
i,
không thấy! Cứ tình trạng này em chết mất, mặc dầu anh đã nói anh chỉ
yêu vợ con anh thôi, chị Yến dễ thương và cháu Micheal kháu khỉnh, điều
đó em biết và rất mừng cho anh.
Nhưng còn em, Vương Thúy Kiều
của Kim Trọng thì cóc cần anh phải đặt
em ở chỗ nào trong tim anh cả. Em chỉ cần yêu anh và bất cần biết anh có
yêu em hay không, và chỉ cần biết rằng anh không ác ôn như anh chàng
Gary Martinez sau khì ân ái với Jenifer rồi còn nhẫn tâm giết chết người
đã yêu mình.
Em sẵn sàng hiến dâng cho anh
tất cả vì Thuý Kiều Kim Trọng bây giờ tân thời rồi, chẳng lẽ Kim Trọng
lại cù lần như Kim Trọng ngày xưa của cụ Nguyễn Du, khi Thuý Kiều vác
xác qua nhà trong đêm tối ( Vương Viên ngoại mắc công việc vắng nhà)
chàng chẳng dám đè nàng ra, "ấy" cho
nàng mấy cái mà lại để nàng về không
thì chẳng gọi là cù lần thì phải gọi là gì nữa hả anh ?
Em đây, Vương Thúy Kiều tân
thời, vác xác từ Santa Ana, California qua Houston, Texas đoạn đường dài
phải bay tới gần 3 giờ của phản lực cơ Boeing 737 mà Kim Trọng tân thời
cũng để em về không thì phải gọi anh là Kim Trọng "đại cù lần" mới đúng
nghĩa.
Nếu anh nói “Chữ trinh đáng giá
ngàn vàng" thì anh lầm to rồi, em nói nhỏ cho anh nghe, em được đi du
học tự túc cũng đã phải “đóng thuế chữ trinh" cho tên cán bộ làm thủ tục
xuất cảnh cho em rồi đấy. Bây giờ em làm gì còn chữ trinh mà treo giá!
Vì thế, anh cứ đến với em đi, “tình cho không biếu không” đấy, bố đứa
nào nói điêu.
Anh mà không đến, em sẽ chết cho
anh coi., em nói chơi vậy thôi, vì em cảm nhận là anh thơm tho chứ không
thối tha dơ bẩn như tên cán bộ đã sách nhiễu tình dục rồi mới cho em
xuất cảnh. Nó bẩn đến nỗi khi nó bắt
em ngủ với nó đã khiến em muốn buồn
nôn, hôm ấy em mửa vào mặt nó một bãi chua nè, nó lại còn lè lưỡi liếm
của dơ ấy mà vẫn cười khiến em càng khinh bỉ nó bội phần.
Còn anh, Kim Trọng yêu của em
thơm như múi mít nên em ngu gì mà tự tử cho uổng
đời, chỉ mong anh nghĩ lại mà
đến với em nhe anh!
Hôn anh Kim Trọng thật nhiều . -
Vương Thuý Kiều
Lẽ tất nhiên tôi không CHAT,
cũng chẳng trả lời.
Tôi không chơi trò CHAT nữa, tôi
cũng không đến chỗ nàng hẹn hò ở
Four Season Hotel vì tôi ớn quá rồi vì lỡ ra có chuyện gì thì chẳng
những khổ thân tôi mà cả cho vợ con tôi nữa.
Tôi yêu vợ con tôi nên tôi không
mạo hiểm chơi trò chat nữa! Cũng may khi CHAT Vương Thuý Kiều không hề
đá động
đến tên thật của tôi là Nguyễn Minh
Thông mà chỉ nói chuyện với tên giả KIM TRỌNG nên tôi cũng thấy yên tâm.
Thấy tôi kiên trì không nao
núng, nàng lại CHAT với lời lẽ ngọt ngào, nàng viết cho tôi một bức thư
ngọt ngào nhưng đượm vẻ
đau thương:
"Anh Kim Trọng yêu,
Chờ anh mỏi mòn, đáng lẽ mùa lễ
hội Thanksgiving và Christmas này thật vui, vì thay vì em gửi Christmas
Card cho anh như thưòng lệ thôi, thấy nhạt nhẽo quá! Nên em
đưa cả cái thân nõn nường của em lại
tặng anh vô điều kiện, thế mà anh lỡ tâm từ chối không nhận.
Em ghi nhận rằng không bao giờ
anh lại hành động giống như gã
điên khùng Gary Martinez trong phần
tin tức địa phương của báo Houston
Chronicle mà FBI đang lùng kiếm vì đã
dã tâm giết người yêu mình sau khi đã
được "ấy".
Thí dụ nghe chơi nếu anh "có
gì", và có " ấy" thật nhiều, thì anh cũng chẳng lỡ ra tay giết em như
Gary Martinez với Jenifer, bởi vì em không còn trong tuổi teenager như
Jenifer nữa! Em đã trưởng thành.
Thôi thì anh đã "nhát như cáy"
thì em sẽ có một ngày nào đó đến mả Ðạm
Tiên lôi hồn cô ta về, bắt anh phải ngủ với cô ta tại phần mộ của cô ta
cho "chết cha mồ tổ" nghe anh! Ðể cho anh thấy mả Ðạm Tiên thê thảm biết
chừng nào, anh hãy đọc vài câu thơ
của Nguyễn Du:
"Sè sè nấm đất bên đường,
Rầu rầu ngọn cỏ nửa vàng nửa
xanh . . ."
Anh không muốn ngủ với em, người
thật, còn sống thì anh sẽ phải ngủ với ma vậy.
"Christmas Card sống" anh không
nhận, lại chỉ ưng nhận Christmas Card bằng giấy vô tri vô giác.
Thôi, bây giờ em phải trở về
trường để học tiếp vì
đã hết ngày nghỉ rồi !
Em những tưởng rằng ngày nghỉ lễ
của em, cất công qua Houston thăm
anh, được enjoy với anh không nhiều
thì ít ra cũng một vài lần . . . Không ngờ Thuý Kiều vô duyên, lại gặp
một loại Kim Trọng "cà chớn" chẳng ra gì.
Tuy vậy em vẫn hy vọng khi nào
có dịp trở về quê hương mời anh ghé thủ đô
Hà Nội qua nhà em chơi tại số nhà 1234 Phố Hàng Ngang Hà Nội. Em ước
mong được
đón tiếp anh và các bạn anh trong
chuyến trở về thăm quê hương nơi tại
đây.
Nếu anh không chê Vương Thúy
Kiều như anh đã chê kỳ này thì em
hứa sẽ đãi anh và các bạn một chầu
nhậu "cây còn Ðê Yên Phụ", quán này đã
nổi tiếng mà Lão Ðầu Bạc đã khen hết
lời, lại còn so sánh với mấy con " vền vện"
đang nuôi tại Chòi Hà Bá quận 12 cũng ngon hết chỗ chê.
Giấy vắn tình dài, tạm giã từ
anh Kim Trọng của em để ngày mai bay
về nơi tạm trú Santa Ana, California để
ăn tết Dương Lịch "chay lòng không
củ từ" chứ ở đây mà cũng không có
"tử cù" của anh. Chán chết! Tạm biệt anh - I love you very, very much! -
Vương Thuý Kiều.
Ðọc xong thư của Vương Thuý Kiều
mà lòng tôi tiếc ngẩn ngơ, nhưng vì nhát gan hay vì lương tâm con người
tôi không thể làm khác hơn được.
TA THẠC