đoản

khúc

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | văn hoàng thuận dũng | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn

miên thụy

 

bài viết

 

 

bài viết

Mùa Xuân có còn trong tôi !

Miên Thụy

 

 

Loay hoay cho bình trà buổi tối mà tôi đang định pha như thông lệ để khi ngồi nghe nhạc uống nhâm nhi, quen rồi cái lệ uống trà, đốt nến buổi tối cho cái không khí thêm phần ấm cúng hơn vào mùa này..
Ở Hoà Lan lạnh nhất là mùa đông , nên không thú chi bằng cái thú buổi tối đốt nến ngồi nghe nhạc hay xem film và uống trà, tôi vẫn như thế dù là bây giờ chỉ còn một mình trong cái không khí cho những buổi tối như thế này … Tiếng điện thoại làm cắt ngang những suy nghĩ của tôi, chụp ngay lấy điện thoại tôi định sửa ngay cái giọng uốn éo để hỏi đầu giây bên kia một câu

*-anh ơi, anh khoẻ không anh, anh đang làm gì thế có nhớ em không vậy hihi *

Nhưng đầu giây bên kia bất ngờ trổ ngay giọng rất serieus

Chị Thụy phải không, chị khoẻ không – tôi định nói chuyện một chút có được không? !.. cái giọng điệu này bên kia đầu giây đã làm tôi tiu nghĩu và nghĩ ngay đến chuyện gì chắc cũng khá quan trọng đây

Đầu giây bên kia lên tiếng

-Mấy hôm rồi tôi mệt quá chị ạ, công việc của chỗ nơi làm ăn nó làm tôi điên đầu, ăn ngủ không yên
Tôi lại hỏi
-Chuyện gì thế anh mà xem có vẽ như quan trọng thế kia

Thế là bên kia người bạn của tôi tha hồ mà kể mà than thở, về công việc làm ăn có chiều lên xuống không như ý cho mấy trong thời gian vừa qua.. Qua phone tôi nghe đủ mọi thứ âm thanh trong đó nào là tiếng màn cửa kéo , nào là tiếng mở nước vào bồn nghe ào ào, cộng thêm âm thanh mở nhạc , tất cả đồng một loạt tạo ra thứ âm thanh hổn độn mà tiếng người qua phone thì lúc mất lúc còn.. không mấy rõ ràng
Im lặng đâu cũng khoảng vài phút, giọng bên đầu giây hỏi tôi lại
-Còn chị bây giờ sao rồi, có còn định tiến tới nữa hay không

Tôi lại cay cú
-Tiến cái gì, tiến luôn vô rừng à, thế là tôi lại cười vả lả
Giọng bên kia vẫn ôn tồn
-Thì cuộc sống của chị đó, tính sao đây có định tiến thêm một bước nữa hay không thì nói để tôi tính dùm cho. 
Giọng bên đầu giây vừa gần như có tầm quan trọng nhưng cũng gần như là cái lối hay chọc đùa tôi mỗi khi tôi hay giằng co trong cái chuyện* bước đi bước nữa *
-Rồi sao đây bà chị, định ở vậy à. Mà tui hỏi thiệt chị nè, bộ chị tính ở vậy suốt đời hay sao. .
……
Tôi ngưng hẳn câu trả lời giây phút trong khi cổ họng lại thấy nghèn nghẹn, cái nghẹn này nó tự nhiên bộc phát vì cũng đã có lần người bạn gái hỏi tôi khi hay tin câu chuyện chia tay của tôi và người đi bên đời tôi đã hơn một năm nay
Thấy tôi không nói gì thêm bên đầu giây lại quát
-Alô, chị có nghe tui hỏi gì không bà chị, sao im ru bà rù vậy
Giọng tôi tự nhiên lúc đó chùn hẳn xuống, tôi chỉ còn biết nói một câu với ngưòi bên kia đầu giây
-Chuyện xảy ra, sự đỗ vỡ này đã từ lâu tôi thú thật với anh tôi đã đóng khoá lâu rồi và cũng không muốn nhắc lại cớ sự, vì đâu, vì ai nữa cả, chỉ biết rằng ngày hôm nay tôi được tự do như chim sổ lồng và biết rằng ngày hôm nay mình phải sống như thế nào thế thôi khi không còn người đàn ông đi bên cuộc đời của mình nữa.


...

Cánh chim của tôi cho đến ngày hôm nay dù có mỏi lắm rồi cho những ngày tháng tận cùng đã qua, những đau đớn trong tôi cũng đã tạm gác, những giọt nước mắt từng đêm đã bớt đi nhiều trên chăn gối lạnh lùng để chỉ còn một mình tôi trong những đêm chỉ còn biết sụt sùi, tôi muốn gào thét nhưng cổ họng tôi cũng không còn đủ sức để rên la nữa. Tất cả đã như cơn lốc bay qua đời tôi cuốn hết đi những cay đắng muộn phiền, tôi hiện tại chỉ còn là chơ vơ cho những suy nghĩ buồn chán vì trong tôi giấc mơ mười năm nó đã không còn.
Có những cuộc tình chỉ độ vài năm thôi cũng đã ôm đớn đau vô cùng tận , huống chi tôi ôm trọn cuộc tình buồn 10 năm với những nước mắt với những tiếng khóc không thành lời… Cơn đau của tôi sao kéo dài quá cho dến mãi bây giờ vẫn chưa nguôi

Tháng ngày sắp tới, tôi biết tôi vẫn còn phải khóc, tôi biết tôi vẫn còn phải đau trong những cơn khốn cùng của một đời sống, tôi chỉ biết cố gắng thôi cho mỗi chặn đường gian nan sắp tới vì bên tôi không còn một bờ vai, một bóng hình một chỗ dựa để mỗi khi tôi yếu đuối cần tìm nơi che chở.


Cánh chim của tôi nó đã ướt sũng, nó đã biết run lên vì cái lạnh, vì bão táp của cuộc đời

Mùa xuân rồi cũng phải đến thôi, rồi cũng có nắng ấm cũng có những cơn gió dịu dàng, mùa xuân ơi hãy đến với tôi một lần này đi chứ , chẳng lẻ trong tôi đã tự đánh mất mùa xuân đó rồi hay sao

Tôi chợt ứa nước mắt . . . chiếc phone cũng đã rớt khỏi tay tôi hồi nào không hay, ..tôi vẫn còn nghe văng vẳng bên đầu giây

-Alô, alô, chị còn đó không , có nghe tôi nói không alô . . alô

25jan06


 

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | văn hoàng thuận dũng | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn
This page was last updated 01/11/07