|

|
|
|
Đoản khúc tháng mười
Có phải ta đã gặp nhau
từ muôn kiếp, mùa thu chớm vội với những cơn gió thu mang theo những
chiếc lá vàng cuốn hút .
Em như bị cuốn vào đời anh theo cơn gió lạ với những bâng quơ giận hờn
vội vã, nước mắt vu vơ để nhớ về bên ấy nơi xa xôi lắm nghìn trùng
Một sớm mai thức dậy có tiếng chim hót, đón ánh ban mai ngoài khuôn cửa
nhỏ . Cất tiếng như ru những lời mộng mị , thánh thót như thưở nào của
ngày chớm biết yêu . Và nơi khung cửa ấy có bóng dáng, tiếng nói một
người, một ngôn từ mà từ lâu lắm không còn nghe lại . Ngôn từ của tình
yêu ngàn lần mê đắm
Có phải anh là người của muôn kiếp đã đi vào đời nhau, và có phải tự bao
giờ ta mãi mãi có nhau trong một đời sống hạn hẹp nhưng muồn vàn ngõ lối
Sợi tóc nào vừa rơi rớt trên tay, chợt giậc mình xốn xang nghe cay khoé
mắt, một sợi tóc huyền hoặc nhưng đã bạc màu . Một nữa đời nhau đã đánh
mất, ta mất nhau ngày xanh mất nhau từ vùng kỹ niệm, từ những lần cho đi
không ngần ngại
Một nữa đời qua đã không tìm thấy anh-anh ạ! Bây giờ thì em còn gì cho
anh không khi màu mắt úa, khi son môi đã nhạt về chiệu Giọt nước mắt nhẹ
nhàng rơi nhẹ trên những ngón tay gầy hụt hẩng . Em lại khóc như ngày
nào vì em đã tìm thấy anh trong trái tim yêu . Bởi trái tim không già,
tim yêu không có tuổi của nó
Và em xin được một lần , một lần nói tiếng yêu anh
Em yêu anh
Miên Thụy
|
|
|