|
MÙA GIÁNG SINH NĂM ẤY
Trời mưa càng ngày càng nặng hạt. Gió gào thét ngoài trời mênh mông, hắt
những giọt mưa lớn, và những ngọn cây trúc đào vào cửa kính nơi phòng
ngủ của tôi nghe lộp cộp, như có ai đang gõ cửa ... Tôi bỗng thức giấc
vì tiếng động mạnh nơi cửa sổ, và nhìn ra ngoài trời đêm, qua ánh sáng
đèn đường, tôi nhìn thấy được cả những hột mưa đang rơi lả tả...
Tôi kéo chăn đắp lên ngực, và xoay người nằm nghiêng về phía cửa sổ để
nhìn ra trời mưa gió. Tôi giơ tay bấm nút nhạc. Bài hát Giáng Sinh vang
nhẹ trong phòng. Tôi nằm im nghe mưa gió ngoài trời hoà lẫn với dòng
nhạc Giáng Sinh, đưa hồn tôi về những ngày tháng cũ. Kỷ niệm như lớp bụi
mờ đang được hồi sinh bởi trí óc đi hoang của tôi.
- Vậy mà đã 4 năm rồi.
Vâng, đã 4 năm trôi qua trong lặng lẽ âm thầm, chỉ một mình tôi trong
nỗi nhớ thương và càng quay quắt hơn khi những ánh đèn màu chớp tắt treo
ở mỗi nhà, làm sáng rực cả căn phố nhỏ, trước đây vỗn bình lặng. Đèn
Giáng Sinh đã được mọi người treo giây xanh đỏ lên cây, lên cửa sổ, và
qua khung cửa kính nơi phòng khách, cây thông xanh thật hay giả, có kết
hoa treo đèn trông thật ấm cúng.
Sáng nay, các con của bà chị tôi đã đến treo đèn chung quanh nhà. Đèn
còn được mắc lên cây tường vi nơi sân trước, rồi chằng xuống cả hàng rào
cây cắt thấp phía trước cửa sổ phòng ngủ của tôi. Năm nào cũng thế, cứ
vào ngày thứ Bảy đầu tiên của tháng 12, là cháu Quốc Huyên lại đến để
treo đèn dùm cho Mẹ và cô. Căn nhà ngay cạnh nhà thờ Thánh Linh, rộng
rãi, đã chỉ có hai chị em tôi ở. Chị Kim, người chị yêu quí của tôi đã
mua căn nhà này chỉ vì nhà ở sát ngay cạnh nhà Thờ, mỗi sáng có thể đi
bộ đến nhà thờ. Đó là điều mơ ước đã thành sự thật của chị.
Từ khi dọn đến căn nhà này, sáng nào chị cũng đi lễ rồi sau đó, mới đến
tiệm. Ngày nào cũng giống ngày nào, trời mưa cũng như trời nắng, trời
mùa hè nóng nực hay trời mùa đông giá rét, chị cũng vẫn không bỏ một
ngày nào.
Chị thì thế, nhưng cô em gái của chị gần như khác hẳn với chị. Tôi không
có được lòng mến mộ đạo như chị, mà chỉ đến với Chúa vì giữ cho đúng
điều giáo luật mà thôi. Cũng có khi tôi đi vì lòng yêu mến Chúa và Mẹ
Maria, nhưng điều đó không thể nào thương xuyên như chị tôi được. Nếu
tôi chỉ được 1 phần 10 của chị thì đời tôi chắc đã khác. Con đường tôi
đi chắc cũng đã phủ gấm hoa, phủ nhung điều, chứ đâu có buồn tẻ, vô vị
như cuộc sống của tôi lúc này.
Tôi tung chăn ngồi dậy, rón rén bước ra ngoài phòng gia đình. Tôi không
muốn bật đèn, vì không muốn đánh thức chị tôi dậy trong lúc này. Tôi
biết chị đi ngủ rất trễ, thường là sau 2 giờ. Tôi nhìn đồng hồ ngoài
phòng ăn, kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ khuya.
Tôi cắm giây điện của cây thông ở trong một góc phòng. Những đèn chớp
chớp đủ màu, bật tắt, bật tắt ...khiến tôi nhìn mà cảm thấy vui vui. Tôi
nhớ đến Huyên, đến sự chăm lo săn sóc của cháu đối với Mẹ và cô. Tôi nhớ
đến anh Khang của chị Kimà anh rể của tôi. Anh tốt bụng, hiền lành và
rất chịu khó lo việc nhà. Anh rất thích đi chợ. và nhất là thích mua
những loại thịt lạ, mà gia đình không ăn, như có lần anh mua thịt dê về,
xào xào nướng nướng, gia đình chẳng ai ăn, tụi nhỏ còn chê hôi nữa. Lần
đó, tôi thấy anh chịu khó ăn một mình cho đến hết. Và anh đã vừa cười
vừa tuyên bố:
- Từ nay xin chừa mua những thứ thịt lạ.
Anh đã ra đi sau một thời gian ngắn đau ốm. Cũng trong thời gian ấy, tôi
đã quen Duy trong một lần tình cờ. Phải công nhận rằng, gặp gỡ hay chia
xa đều do cơ duyên ông Trời định đoạt. Tôi đã cùng Duy đến thăm anh chị
Khangthành phố Laguna Niguel. Sau đó, anh chị chuyển về Santa Ana, tôi
cũng đưa Duy tới thắm, mỗi khi Duy ở Milpitas xuống vùng Orange County
này.
Duy là người con trai không có đạo, đã cùng với tôi đi dự lễ nửa đêm, và
đã thủ thỉ bên tai tôi:
- Anh sẽ vào đạo với em.
- Anh không tin, anh không cần phải vào đạo với em.
- Không, anh đã tin là Chúa đã cho anh gặp em, cho anh yêu em, và
chúng mình sắp cưới nhau, anh muốn được làm lễ cưới tại nhà thờ Thánh
Linh này, nơi anh đã cùng em đến quỳ trước hang đá Belem và anh đã cầu
nguyện được có em ...
Duy nhìn tôi say đắm, và cười nói:
- Bây giờ có được em rồi, anh phải cảm tạ Chúa chứ.
Mùa Giáng Sinh năm ấy, Duy đã xin nghỉ thêm, với những ngày lễ do Sở cho
nghỉ, để có được cả 7 ngày xuống thăm tôi, cùng huởng mùa Gioáng Sinh
với tôi, cùng đi phố, cùng đi sắm quà cho mọi người hai bên gia đình ...
Duy nấu ăn rất giỏi, phở bò, phở gà, kho cá, kho tôm ... rất ngon. Chàng
pha cà phê cũng rất tuyệt vời, cho nên, tôi nghĩ có chàng, tôi sẽ là
người hạnh phúc nhất, vì những săn sóc chiều chuộng của Duy.
Thưở ấy tôi ở một mình trong căn nhà townhouse hai phòng ngủ rất tiện
nghi, xinh xắn ở thành phố Garden Grove. Duy và tôi khi đặt vấn đề hôn
nhân, đã thấy lúng túng khi chọn nơi ở: Milpitas hay Garden Grove. Ở
Milpitas thì chàng có job tốt, làm cho chính phủ, nhà cửa lại đi thuê. Ở
dưới Orange County, tuy có nhà, nhưng chàng lại phải làm đơn xin chuyển
việc, và phải chờ cho đến khi nào được phép chuyển mới có thể về đây
được. Tuy nhiên, tôi biết là chàng vì yêu tôi, không muốn tôi phải sống
xa các anh chị em, nên chàng đã nộp đơn xin chuyển về Orange County.
Hành động của chàng đã làm tôi cảm động phát khóc. Và tôi biết nếu tôi
làm vợ chàng, tôi sẽ là một công chúa được nuông chiều hết mực...
Trong 3 tháng trời yêu nhau, tôi dang ngụp lặn trong tình yêu, tôi đang
mê đắm trong cuộc sống hạnh phúc vô bờ ... thì bỗng dưng Trời già cay
nghiệt, cướp đi tình yêu nồng nàn say đắm, bắt tôi phải cô đơn, buồn khổ
trong cuộc đời này...
Chỉ với thời gian ngắn ngủi 3 tháng, tôi bỗng bị hụt hẫng, chơi vơi giữa
dòng đời, khi nhìn người tôi yêu nằm im lìm bất động trong phòng ICU ...
Lòng tôi lạnh tanh, không một giọt nước mắt lăn trên gò má cô đơn. Tôi
đứng bất động nhìn chàng nằm thoi thóp thở nhờ chiếc máy ... Đời vô
thường đến thế sao! Mới tuần trước, chàng còn pha cà phê cho tôi, bưng
đến tận chỗ tôi ngồi. Mới tuần trước, chàng còn hứa hẹn, sẽ xuống đi
thăm anh Khang tôi, và sẽ ghé thăm Bố trong căn nhà già ở đường Purdy
... Mới tuần trước, anh đi mua đồ chơi cho cháu ngoại của anh, anh còn
mua thêm cho bé Sơn cái xe hơi chữa lửa để Sơn cùng chơi với anh ...Mới
đó, mới đó, mà bây giờ anh đã thành con người khác, nằm nhắm mắt, và
không còn biết đến người anh yêu đang đứng sát bên anh, lòng quặn đau
như thế nào.
Tôi cứ tưởng, đời tôi sẽ hết cô đơn từ khi gặp anh, đời tôi sẽ chỉ toàn
là màu hồng, từ khi có bóng dáng anh thấp thoáng trong cuối cuộc đời
này...
Bây giờ anh bỏ đi rồi, ai sẽ là người gọi phone nói chuyện với tôi mỗi
tối, ai sẽ là người gọi phone sáng sớm chúc tôi có một ngày vui. Ai sẽ
viết e mail cho tôi đọc, ai sẽ từ xa đến thăm, nấu nuớng, và cà phê cho
tôi ... Và riêng tôi, tôi sẽ chẳng còn ai để chiuều chuộng tôi, và cũng
để tôi lo lắng săn sóc ...
Thôi hết rồi những tháng ngày êm đẹp, hạnh phúc, thôi hết rồi những nồng
nàn say mê, và hết rồi những xốn xao, day dứt, buồn giận ...
Hình như ngoìa trời mưa vẫn nặng hạt, và gió vẫn rít từng cơn, hắt những
hạt mưa vào cửa kính, làm những giọt nước mưa nối tiếp nhau chảy dài
xuống khung cửa.
Tiếng nhạc Giáng sinh trong phòng vẫn vẳng ra tận chỗ tôi ngồi, khiến
tôi thấy lòng trĩu nặng vì buôn thương nhớ nhung. Hình như trong bóng
tranh tối tranh sáng, có bóng một người vút qua ... Tôi nghĩ, chắc ở bên
kia thế giới, anh biết tôi đang buồn nhớ anhvới những kỷ niệm của một
mùa Giáng Sinh ngắn ngủi, nên anh đã trở về chia sẻ niềm cô đơn với tôi
chăng... Tôi bỗng thấy cay cay nơi khoé mắt, và lòng bỗng nghẹn ngào ...
Tôi tắt đèn Giáng Sinh ở cây thông, và lại mon men theo ánh sáng chập
chờn từ phía ngoài đường hắt vào để trở về phóng ngủ. Chưa bao giờ tôi
cảm thấy buồn và cô đơn như đêm nay.
HONG VU LAN NHI
12/8/04
|