|
Kẻ đáng thương
Đào Anh Dũng
CHUYẾN CÔNG TÁC PUERTO RICO LẦN NẦY TƯỞNG CỰC MÀ LẠI THẢNH THƠI. Toán
công tác của Tâm sửa soạn máy móc và nhu liệu sẵn sàng từ trụ sở chánh
của công ty tại Minneapolis và gởi đi hơn tuần nay. Sáng chúa nhật bốn
tên, ba Mỹ
một Mít, bay xuống San Juan, lái xe hai giờ đến nhà trọ của công ty tại
Dorado. Sáng thứ hai đến xưởng Arecibo sớm, thiết kế máy, chuẩn bị chạy
thử một lần cuối thì được tin đường dây điện thoại từ San Juan bị cắt.
Công ty điện thoại địa phương cho biết
trục trặc kỹ thuật và hứa sẽ giải quyết trong vòng hai tiếng đồng hồ.
Thời buổi nầy điện toán đi liền với điện thoại. Đường
dây mà bị gián đoạn thì kể như … huề cả làng.
Hai giờ kéo dài đến hai ngày mà
đường dây
chưa móc được. Công ty địa phương và công ty viễn liên đổ lỗi cho nhau,
giải quyết công việc chậm hơn rùa. Bọn Tâm hai ngày đến xưởng chờ đường
điện thoại. 11 giờ đi ăn trưa, kéo dài đến xế. Loáng thoáng đến 3 giờ dù
về nhà. Thiệt là nản nhưng biết làm sao hơn.
John, nhỏ tuổi nhất bọn,
đề nghị khi xe vừa lăn bánh:
- Về nhà làm gì giờ nầy. Chúng
mình kiếm một cái bar 1 nào dọc bờ biển, làm vài chai
bia đi.
Tâm
lắc đầu.
- Thôi tụi mầy đi đâu thì đi,
nhưng cho tao về nhà.
Hai ngày rồi, bữa nào cũng nhậu, con người nó bệ rạc ra. Tao định bữa
nay qua bên Hyatt
tập thể dục.
Thằng Brian xổ ra một tràng:
- Cái gì? Mầy còn cả đời
để tập thể dục, con à.
Dể gì bọn mình có một kỳ nghỉ mát free 2 tại Puerto
Rico như lần nầy. Hay là mầy lại nhớ con vợ nhí của mầy rồi?
Già Steve,
lớn nhất đám, mới trải qua một lần ly dị vợ, đưa ý kiến.
- Tao thấy hay nhất là mình lái
xe qua bờ biển phía bên kia đảo. Đi bộ ngắm cảnh, vừa rửa mắt ngắm mấy
em địa phương, vừa thỏa mãn
cái nhu cầu tập thể dục của thằng Tâm.
Sau đó cũng đến lúc ăn tối. Lúc đó uống bia cũng không muộn.
Brian phản đối.
- Trời ơi! Ngắm bọn đàn
bà ở đây cho phí cặp mắt của mình à. Bọn nó dưới 20 thì trông cũng được,
nhưng có chồng, hay lớn thêm vài tuổi, đứa nào cũng xồ ra trông phát ớn.
Tao thì chỉ thấy bọn nó đẹp duy nhất khi công tác ba tuần ở đây, sau 10
ngày không ngủ với con bồ trên Minneapolis.
Rồi nó ra một đề nghị mới.
- Hôm nay thứ ba, chiều tối các
chuyến tàu cruise 3 ghé San Juan, vui lắm.
Mỗi chuyến hơn hai ngàn khách làm gì không có c ác
em độc thân. Tao thấy đi San Juan hay nhất.
Ba người đồng nghiệp Mỹ của
Tâm lao nhao.
- Đi, tụi mình đi San Juan chơi!
Tâm nhất định.
- Cho tao về nhà.
Thằng John gắt lên.
- Mầy làm sao mà hôm nay như là
thầy tu vậy? À, mầy là trưởng toán mà thiếu tinh thần đồng đội đấy nhé.
Là m
thì cùng làm, chơi thì xé lẻ phải không?
- Tụi bây thông cảm. Hôm nay tao
không thấy thích đi chơi. Mấy lần công tác trước tụi bây thấy cách chơi
và
làm của tao rồi mà. Cứ tự nhiên. Báo cáo chi phí công tác tao ký chứ ai
vào đây?
§
Nhà trọ của công ty là một ngôi
biệt thự nằm trong một khu cư xá dọc bờ biển, cạnh khu du lịch khách sạn
Hyatt, có hàng rào lưới sắt bao quanh. Xe cộ ra vào một cổng duy nhất có
nhân viên bảo vệ ngày đêm. Các cổng phụ dân cư xá có thể dùng, nhưng
phải báo bảo vệ trước để mở khóa bằng điện. Mỗi cổng phụ đều có máy thu
hình. Đây là
một cách công ty tiết kiệm chi phí, mà cũng để tránh phiền toái cho nhân
viên công tác tại hòn đảo nhỏ nầy. Phòng Nhân viên công ty dặn dò kỹ
lưỡng là, khi công tác Puerto Rico, đi đâu cũng phải có cặp, nếu có xảy
ra tai nạn hay rắc rối chi thì làm mọi cách về Mỹ ngay, việc thu xếp tại
địa phương công ty có người lo. Vì thế mà mấy năm nay Tâm chưa hề phiêu
lưu một mình ra khỏi khu cư xá và Hyatt. Nếu muốn tắm biển, tập thể dục,
thì đi bộ hoặc lái xe sang khu Hyatt. Nơi đây
Tâm có ngụ vài lần mỗi khi nhà trọ của công ty không còn phòng trống,
nên nhân viên bảo vệ biết mặt, cho ra vào tự do.
Theo luật thì Puerto Rico không
có bãi biển tư. Bãi nào cũng thuộc công cộng nhưng dân địa phương khó
lọt qua lưới bảo vệ mà thụ hưởng những bãi sạch và đẹp như bãi Dorado
của khách sạn Hyatt. Tâm
đổi ý định, không sang khu Hyatt tập thể dục mà đi bách bộ ở bãi của dân
địa phương, tò mò muốn biết họ sinh hoạt ra sao. Ông gác cổng, khi biết
ý định của
Tâm, dặn dò:
- Cẩn thận nghe, señor
.4 Đừng đi đâu xa.
Tâm lần ra bãi. Cũng cát trắng,
cũng hàng phi lao và dừa, nhưng sao nó xơ xác. Bãi biển vắng, lác đác
vài nhóm đàn ông, đàn bà, áo quần sơ sài, mấy đứa trẻ trần trùi trụi
chạy quanh. À, thứ ba chứ phải là cuối tuần đâu mà đông người. Tâm ngồi
xuống một hòn đá, hướng mắt ra biển xa tít, từng đợt sóng vỗ, từng cơn
gió thổi và o
mặt, những cơn gió nóng và mặn mà, không lạnh và rát buốt như gió
Minnesota. Tâm nhận ra một nét quen thuộc nào đó. Phải rồi, những cơn
gió nóng, những con người nghèo nàn, cây cỏ xác xơ sau bao năm chiến
tranh. Hình ảnh quê hương xa vời, bên kia trái đất, hiện lên trong tâm
khảm. Tâm tự hỏi sao người Mỹ đến đâu là cao ốc mọc lên như nấm, đường
xá mở mang nhưng cũng không đủ cho xe chạy, dân thì đổ xô về thành thị
kiếm ăn đông đúc. Nhưng nấp sau bề ngoài phồn vinh đó là những tệ đoan
xã hội, trôm cắp, hút sách, đĩ điếm … Đi xa thành phố một chút, dân vẫn
nghèo. Puerto Rico giống Việt Nam nhiều chỗ - Dân chuyên nghề nông và
chài lưới trước khi trời xui đất khiến trở thành một nhượng địa của Mỹ,
rồi tiền đồn của thế giới tự do vì nằm cạnh Cuba. Nếu Fidel
Castro không bắt tay với Sô Viết thì còn lâu Mỹ mới bỏ công bỏ của đến
giúp mở mang chống nghèo đói. Ôi, chuyện nhân tình thế thái. Dân
đảo hiền lành, quanh năm ca hát và … làm tình, không biết chiến tranh.
Biết đâu đó là cái phước của họ. Nhưng những người không biết đuổi theo
làn sóng mới, còn bám vào cuộc sống đơn giản của dân đảo, họ phải sống
cuộc sống rách rưới thế à?
Tâm cảm thấy thương hại cho họ.
Một giọng ca khàn khàn tiếng Tây
Ban Nha kéo Tâm trở về với thực tại. Tiếng ca phát từ một ông Puerto
Rican 5 trạc ngoài 50, da sạm đen, tóc xoắn,
đi chân không, mặc quần đùi, áo nhà binh cũ kỹ, vai mang một lưới cá.
Ông đi về hướng
biển, dứt tiếng hát, dừng chân, móc túi lấy ra một điếu thuốc lá, quẹt
lửa, bập vài hơi, rồi từ từ lội xuống biển. Khi nước vừa đến cạp quần,
ông dừng lại, sửa soạn rồi tung lưới. Hết nửa điếu thuốc, ông kéo lưới
lên quan sát. Không có cá, lại tung lưới. Cứ thế. Đều đặn. Đôi khi ông
đi chục bước về hướng khác, rồi lại tung lưới . . . Cứ thế. . .
Mặt trời đã lặn xuống đụng chân
trời xa xăm. Ánh nắng còn
vàng nhưng nhuộm dần sang cam sẫm. Bóng người đàn ông chài lưới đen và
in rõ trên nền trời. Kìa, hình như cái chuổi tung và kéo lưới của ông ta
đã bị đứt đoạn. Ông túm lưới, kéo lếch thếch về phía bãi
biển.
Tâm tò mò, muốn biết ông già
Puerto Rican lưới
được loại cá gì
và có to không, nên chạy đến, chờ ông ra khỏi những con sóng nhỏ còn
quấn lấy chân, và hỏi làm quen.
- Hola! Cómo estás? 6
- Muy bien! 7 How
are you doing? 8
Tâm ngạc nhiên khi nghe câu trả
lời và câu hỏi pha lẫn tiếng Anh, hỏi tiếp:
- Ông nói tiếng Anh à. Tôi tò mò
muốn biết con cá ông lưới có to không?
Ông già Puerto Rican không trả
lời, đưa
ra một con cá to bằng bắp đùi,
còn cọ quậy trong lưới.
- To quá. Ông chỉ lưới mỗi một
con thôi à?
Ông cười, hàm răng xệu xạo.
- Chứ cậu không thấy tôi không
mang theo giỏ cá à. Không, một con đủ
ăn cho ngày hôm nay
thôi. Mai lưới tiếp.
Ông buông lưới cá xuống bãi cát,
rút một điếu thuốc mời.
- Cám ơn ông, tôi không hút
thuốc lá.
Ông già Puerto Rican châm thuốc,
bập cho bén lửa, hít một hơi, rồi đưa tay.
- Tên tôi là Carlos. Cậu đi du
lịch hay là công tác? Cậu từ đâu đến?
Tâm bắt tay ông Carlos.
- Tôi tên Tâm. Tôi làm việc cho
một công ty ở Minnesota, đi công tác ở đây. Tôi
là một người tị nạn Việt Nam.
Ông Carlos trầm ngâm, cặp mắt
nhìn xa xôi, giọng nói nghe buồn vời vợi.
- Minnesota. Cũng không xa nơi
tôi ở ngày xưa, Chicago. Còn Việt Nam, tôi đi
lính hai năm. Củ Chi, Bến Tranh …
Nghe nói đến Việt Nam,
Tâm vồn vã.
- Ông đi
lính ở Việt Nam à? Binh chủng nào? Đóng ở đâu? Củ Chi? Quê tôi ở Tây
Ninh. Tây Ninh không xa Củ Chi lắm!
- Sư đoàn 25 Bộ binh. Thiết
giáp. Xạ thủ đại liên.
Siento que 9 … I’m sorry that 10… Tôi rất
tiếc đã cày xé quê hương bạn, mà cũng không làm tròn được nhiệm vụ, để
bạn lưu vong, mất quê hương . . . Sin país! 11 Without a
country! 12
Ông Carlos nói ấp úng rồi vội vã bước đi, xách theo lưới cá, đi như trốn
tránh một dĩ vãng
nào đó, lẩm bẩm "Sin país… Sin país …", bỏ Tâm đứng trên bãi biển
vắng, bơ vơ một mình, ngẩn ngơ trước thái độ lạ đời của người cựu chiến
binh.
Tâm lang thang đi về cư xá, nơi
có bảo vệ, có xe hơi, có tủ lạnh, TV, máy nước nóng … Ông Carlos xin lỗi
vì đã
làm hỏng quê hương mình, còn mình làm gì ở đây? Mình dự phần nào vào
công việc mở mang xứ nầy. Mở mang hay là làm đảo lộn xã hội của họ. Ông
Carlos ơi, tôi xin lỗi ông. Mới đây tôi cảm thấy thương hại dân tộc ông.
Rồi đến phiên ông xót thương tôi. Tôi nghĩ cả hai chúng ta đều đáng
thương. Nhưng tôi đáng được thương hại hơn, vì
ít nhất ông còn có quê hương. . .
Ôi, những cơn gió Caribbean nóng
và mặn mòi như gió Việt Nam, không lạnh và rát buốt như gió Minnesota,
mà sao chúng nhắc nhở Việt Nam
đến tha thiết, vô cùng . . .
Đà o
Anh Dũng
Kỷ niệm những ngày San Juan,
Ciales và Arecibo, Puerto Rico.
Ghi chú:
1 Hàng bán thức uống giải khát,
rượu.
2 Không tốn tiền
3 Du thuyền
4 Ông, gọi một cách lễ phép
(tiếng Tây Ban Nha)
5 Người dân đảo Puerto Rico
6 Câu chào hỏi thông dụng (tiếng
Tây Ban Nha)
7 Rất tốt (tiếng Tây Ban Nha)
8 Câu chào hỏi thông dụng của
người Mỹ.
9 R ất
tiếc (tiếng Tây Ban Nha)
10 Tôi rất tiếc
11 Không quê hương (tiếng Tây Ban Nha)
12 Không quê hương
|