|
đoản văn |
![]() |
|
|
|
Một ngày thật buồn. Bên ngoài trời đổ mưa như chưa từng thấy hay vì tâm hồn của nó đang mang nhiều nỗi đau lòng sâu thẩm để rồi mắt nhòa nhạt đi và nhìn cơn mưa bên ngoài làm nó càng xao xuyến hơn. Nó cũng đang nấc nghẹn từng tiếng, cắn đôi môi thật chặt để không nghe tiếng khẽ, để những người chung quanh không thắc mắc. Nước mưa cũng đã rơi trên gò má, lăn vòng từ đôi mắt thật to để rồi tụ đọng nơi bờ môi đã cằn cỗi. Hắn ngồi im, tay gõ lên mặt phím như bất kể những ồn ào bên cạnh, rồi nó cứ gõ và gõ thật nhanh. Hình như tâm trí nó cũng bấn loạn, cũng đang dày vò. Không biết rằng nó có còn lý trí không? Nhưng tôi thấy hắn vẫn cứ viết, và viết bằng những con phím trên mặt bàn đã hằn in những dấu tay quen.
Từ khi tiếng yêu trong lòng được thức tỉnh, từ những môi hôn chan chứa mà nàng đã trao, nó như sống lại một thời tuổi thơ mộng của cậu bé mới lớn. Nó chan hoà với thời gian trôi qua nhiều kỷ niệm đẹp. Nó mang theo nhung nhớ từng phút giây, mang theo hình bóng người con gái ấy. Hình ảnh nàng thật dễ thương cứ quyện lấy tâm hồn nó, để rồi yêu đương chồng chất, để rồi nhung nhớ chờ đợi cứ nhắc nhở nó chớ quên nhé, một tình yêu chưa bao giờ có, chưa bao giờ thấy, chưa bao giờ làm con tim nó rung động đến cuồng nhiệt như vậy! Tôi biết chắc rằng đó mong đợi từng ngày, nó ấp ủ từng giây, nó vượt thoát biên giới cấm, để chỉ mong được yêu nàng, để đêm là điểm hẹn để ngày là thương nhớ vô bờ không kể hết. Ðôi lúc tôi nhìn thấy tận mắt, nó đã khóc trong âm thầm, nó lén nhìn đóa hồng thật xinh ấy để thưởng thức, để đôi mắt nó dấy đỏ lên vì những giọt lệ cứ ứ đọng mãi trên vành mi. Nó hoài niệm cái âm vang tiếng thở của nàng, những phút giây ái ân kề môi, những ôm ấp đầy trìu mến, những thẹn thùng trao nhau nỗi nhớ, rồi nước mắt nó cứ rơi và mãi rơi. Nó không thể dứt bỏ, nó không can đảm ngỏ lời, nó cứ ù lì ra vì qúa yêu vì điên dại với cuộc tình mà nó đang mang.
Mưa bên ngoài đã tạnh nhưng dòng đời còn lạnh ngắt như mồ chôn những xác thây vừa ngã gục. Nó quặn đau trong tim ngồi im lìm thổn thức và ôn lại ... Nó ôm đàn dạo những khúc nhạc đang réo rắt trên máy điện toán. Tiếng đàn thật chắc, thật sâu, đôi tay nó như đang rướm những giọt máu ân tình. Nó miên man, buồn tưởng, vô vọng chăng? Ngồi quay mặt vào vách tường, cứ thế ngóng nghe những bàn bạc từ âm vang vọng lại, suy ngẩm về cuộc tình, chìm sâu vào lời nhạc. Nước mắt nó bấy giờ đã dàn dụa đến cổ áo, có ai hay. Ừ! mà nó cũng chẳng cần ai hay biết cả. Một tên tội đồ, một tên sát nhân, một con người qúa tàn nhẫn thì có ai xót thương cho thân phận của nó. Tôi biết hắn rất rõ, biết từ thưở nó mới sinh ra, biết về cuộc đời nó, và biết được khi nó thốt lên lời yêu thương cùng nàng.
Nó thương yêu nàng say đắm nhưng có bao giờ dám tâm sự cùng ai đâu. Nó chôn dấu nỗi niềm riêng như cất dấu những chứng từ của lá tử vi một đời người vậy! "Thiên cơ bất khả lậu" nên số mạng không được tiết lộ cho bất cứ ai! Ngay cả những niềm yêu sâu kín mà nó đã nói cùng nàng còn bị nghi ngờ kia mà, thì làm sao? Làm sao có thể chia xẻ được. Nó cứ thế ngậm ngùi trong tình yêu rồi một mình ghen tuông ích kỷ với những người mộ điệu nhìn ngắm bông hoa của chính nó. Nó chẳng khác chi ai trong cuộc đời! Ðôi lúc tôi thấy nó thông minh đủ để làm vui lòng nhau, nhỏ nhẹ hàn gắn những ghen tuông từ nàng, lắng nghe những lời tâm tư và thông hiểu được những ẩn uất tự đáy tim của người nó thương yêu. Nhưng cũng có lúc nó ngu mụi đến thấy rõ, nó ngang nhiên bất kể, nó vô tình đến đáng trách. Tôi phải tin một điều là dẫu sao đi nữa tôi vẫn thấy trong con người nó một tình thương đầy ấp không so đo do dự, không toan tính lọc lừa. Nó yêu bằng trái tim của nó thật đó, tôi biết rõ mà, nó không sống bằng đầu môi chót lưỡi nhưng sống bằng cả tình người .
Nó vẫn còn đang ngồi đó, cứ khóc mãi như một trẻ thơ trốn mẹ vào góc tủ để không bị hỏi rằng tại sao mầy khóc! Nó năm nay đã lớn lắm rồi. Mà ô hay! cái thằng cù bơ nầy sao trẻ thơ vậy cơ! Miệng nó chậm chạp nhai từng hạt cơm như không còn biết ngon nữa, nhưng hình như nó tự nhủ rằng phải ăn chứ, ăn để còn sức đối đầu với thực tại chia phôi, ăn để còn giữ được những suối mạch từ đáy mắt rơi. Ăn cho khỏe để còn gióng tai nghe lời lời oan trách, để tiếp sức cho một chia ly mà chính nó không muốn đang đè nặng tâm tư nó. Ôi sao! nó lại tiếp tục khóc một mình kìa mà có ai hay, có ai thấu để vỗ về nó như nó đã từng làm cho ai! Tôi đã thấy rất rõ, ngay trước mặt tôi, nó đang cố hình dung nó khi nhìn vào bức tường trước mặt. Nó tìm hoài chẳng thấy được chính mình, chẳng nhìn được dòng lệ của chính nó. Có lẽ vì vậy nên nó cứ khóc mãi cho đến lúc áo đẵm nước mắt cũng đã khô mà chưa nhìn ra mình qua một gương soi mờ đục với từng dòng lệ trôi! Có lẽ, chỉ có tôi mới hiểu cho nó.
Trời đã ngừng mưa, chỉ còn để lại những vũng sầu lai láng trên mặt đường chờ ánh nắng thời gian làm khô đi. Con người rồi sẽ ấm cúng trở lại vì không còn gay cấn với những giây phút ướt sũng lo âu. Tôi nhìn thấy chỉ riêng mình hắn vẫn còn ướt, còn sướt mướt với dòng lệ mà không ai hiểu rõ! Dòng nước đó, một phá vỡ mãnh liệt hơn chất a-sít đang thấm dần từ bờ mắt loan vào trái tim để máu ngưng chảy vì sự hoà tan của một hoá chất từ bên ngoài. Một niềm vui cho ai để đánh đổi lấy nỗi đau trong lòng? Có mấy ai khờ dại như nó? Tôi nghĩ lại thì thấy nó ngu hết cở nói. Nhưng vẫn thông hiểu được đó là một hoài bảo sâu tận đáy lòng của nó. Nó vẫn hoài mong những người nó thương yêu được hạnh phúc, thức tỉnh, yêu thương nhau hơn. Một đánh đổi qúa lớn phải không? Có ai ngu như nó chứ? Có ai thấu hiểu cho nó? Có chăng chỉ có tôi mới nhìn thấy được vì chẳng bao giờ ai cậy miệng mà nó nói!
Nó bước ra ngoài, nhìn thấy trăng sao thêm rõ nét. Những đám mây u uẩn giạt trôi phương nào! Trăng và sao nhìn nhau đôi lời trao đổi để hứa hẹn một tương lai sáng tươi hơn. Nó tự hỏI, tại sao không nhìn nó. Nhìn để biết được nó đã đứng đây tự bao giờ, ôm mỗi nỗi đau lạnh cóng người mà hy vọng trăng cùng sao sẽ thắp sáng trong lòng nó dẫu một tia hy vọng mỏng manh. Có ai tội nghiệp nó không! Nó vẫn cứ khóc và còn khóc mãi vì những chuyện mà nó đã làm. Nhưng hơn ai hết, nó đã biết rõ, khi nâng đỡ một hình hài để đứng cao hơn một nấc thang thì đôi tay nó phải gồng gánh nỗi đau chứ. Bắp thịt đôi tay nó xăn cứng lên, rồi co giản về nguyên thủy. Mà nỗi buồn trong tâm hồn nó sao cứ hoài mang? Nó đã bị đánh gục bởi tình yêu chăng! Có lần, nó dại dột tâm sự cùng tôi là nó rất yêu thương nàng. Nó thổ lộ là yêu như chưa từng yêu. Nhớ như chưa bao giờ có. Một cuộc tình mà nó hằng ôm ấp và qúy giá vô cùng. Và cũng tâm sự với tôi rằng nó đã mất nàng vì một lời nói không đúng lúc, vì một hiểu lầm từ nơi nàng, vì một sự chịu đựng không thể của nàng đã đánh gục ngã thiên đường mà nó đang xây, xé nát trái tim cuồng điên mà nó đang mang. Nó đang rĩ máu, những giọt máu khô khan đông cứng và tê lạnh vì hơi thở mùa đông. Nó toan đập vỡ trái tim để tìm lục lại những yêu đương nồng cháy mà nàng đã chia xẻ, đã trao cho. Nhưng nỗi đau nhức nhối ấy lại vùi lấp tâm hồn nó nặng nề như đang gánh vác một tảng băng giá buốt cả cuộc đời còn lại. Nó nhờ tôi! Nó mượn lời tôi để nói hộ cùng nàng rằng nó yêu nàng tha thiết và không bao giờ muốn đánh mất tình yêu nầy. Nó yêu nàng! Trái tim nó sẽ chết lịm vì sự hiểu lầm, vì sự giận dữ, vì sự ruồng bỏ của tình yêu. Và nói rằng nó rất yêu nàng và chẳng thẹn thùng khi tâm sự cùng tôi! Nếu ai có đọc được lời thổ lộ sâu kín nầy, mong đừng cười chê và trách cứ nó!
Nó bỏ đi vì đang buồn. Nó không muốn kể lể thêm vì không muốn tôi thấy là nó đang còn khóc. Ðôi mắt nó như quần thâm một nỗi sầu vô lượng. Hỡi ai còn yêu nó hãy thông hiểu sâu xa niềm đau ấy để nó còn có một hạnh phúc với người nó đang yêu. Tôi chẳng còn gì kể thêm, vì nó đã bỏ đi ra ngoài rồi!
Bỗng có tiếng người con gái từ đâu vọng lại: “Em đã hiểu những lời anh viết về chân dung của một người mà em cũng đã yêu tha thiết điên cuồng như chưa từng có. Vậy anh có biết em yêu người đó đến thế nào không anh? Yêu và vì yêu quá nên tình yêu dễ bị tổn thương vô cùng, và càng dễ vỡ tan hơn khi sự chịu đựng đang như muốn bùng nổ. Anh biết không người đó đang rất đau và đã khóc thì chính em cũng đau lòng lắm, đau đến như không thể chịu đựng nỗi, nhưng lại muốn chồng chất nỗi đau đó chỉ cho riêng mình thôi, anh hiểu không?”
“Em cũng chỉ muốn nhờ lời anh nói với người đó là em yêu anh ta nhiều lắm, đừng có đau buồn nữa, có được không anh? Nhớ anh ấy nhiều lắm, và còn thèm khát cái sưởi ấm lên đôi mắt bờ môi đã khô vì lạnh cóng. Anh có nghĩ rằng người đó có thể nghe được những lời trái tim em muốn nói không anh? Không chỉ riêng anh ta yêu em mà em cũng yêu anh ấy vô cùng anh ạ. Hãy giúp em nói với anh ấy là em cũng yêu vô cùng.”
Tôi cũng ngạc nhiên lắm, nhưng đã đáp rằng: “Người ấy sẽ nghe được những gì em nhắn gởi! Nhưng tiếc thay, nó đã ra đi và mang theo nỗi buồn chôn dấu cuộc đời nó vào một chốn hư không, một xó xỉnh trầm lặng rồi! Người ấy có trút lòng tâm sự và nhắn gởi anh hãy thay thế cho nó, vì anh đã biết rõ những tâm tự nó trao. Nó xin anh một điều cuối cùng rằng anh hãy thay thế nó vun đắp, vỗ về, nâng niu em thật nhiều trong những ngày tháng tới. Nó có nhờ anh hãy yêu em thật lòng như nó đã yêu. Và nó ra đi mang theo nỗi sầu, bất chợt để lại trong anh một trách nhiệm mà nó từng đã làm.”
“Cho anh nói lời yêu em, như một lần đầu tiên để thay thế nó! Hãy cho anh yêu em thật nhiều và ngây ngất như nó đã yêu em! Anh mắc cỡ quá nè! Chỉ làm giúp thôi đó! Nhưng mà nhỡ có yêu em đậm đà như nó đã từng thổ lộ thì mong rằng em đừng cười anh nha. Anh yêu em! Hãy cho anh yêu em như lời nó đã dặn dò, và anh sẽ yêu em bằng cả trái tim. Anh đã nhớ, đã thầm thương, thầm yêu em từ khi theo dõi nó! Nhớ nhiều và nhớ vô bờ!”
Bóng dáng ấy thoáng hiện và mỉm cười trả lời: “Anh à, Sao người em yêu lại vô tình như vậy chứ, yêu em mà lại bỏ rơi em để ra đi và trao trách nhiệm lại cho anh, kỳ quá! Thật là kỳ cục quá. Em giận anh ta luôn rồi, không thèm yêu anh ta nữa đâu. Ðể em cũng thử yêu anh như em đã yêu anh ta vậy. Em muốn hôn anh để nhờ anh gởi lại nụ hôn này cho anh ấy. Một nụ hôn thật kêu! Thương, yêu và nhớ lắm anh ạ!”
oOo
Hoàng Thuận Dũng
|