|
đoản văn |
![]() |
|
|
|
chuyện ngày xưa - 5
Chàng nhấn đôi chân thật mạnh. Năm ngón tay bấu víu vào lòng đất. Ðám lá còn non ngã rạp, thân rễ lià khỏi nguồn cội. Dấu ngón tay còn in rõ, ứ đọng chốn địa đàng năm vũng sâu để trần gian mãi nhớ. Chàng nhắm nghiền đôi mắt sợ buị bám. Cái chạm vào thành vách sao mềm mượt khi đôi tay qườ quạng lần tìm con đường kỳ tích em mang. Tiếng kêu ơi ới, giấu thật sâu nơi cuống họng. Tấm thân lại miệt mài nâng nỗi nhớ đang đè nặng trên lồng ngực! Những sợi tóc làm nhột làn da non ngây ngây đỏ. Trái chín vừa rụng trên đôi tay, em thật thà ôm trọn cái không gian trong cõi tạm. Chàng khát nước, muốn được uống. Chàng đang nóng rân cả người muốn được tắm. Nhiệt độ tột đỉnh nung đốt vì đám giây thần kinh sai bảo. Nóng, nên chỉ muốn lột cởi tất cả. Áp làn da vào làn da mềm để âm dương cùng hoà hợp, đổ mồ hôi, cơn nhiệt tỏa lai láng rịn ướt những tâm tư từ vực nhớ. Dồn đẩy, vượt thoát khi bướm kia vẫy cánh khoe màu.
Hơi thở chậm lại, còn tứ chi thì rã rời. Cơn lốc thổi tung những bụi mờ bám víu đã lâu. Ðôi mắt mở. Ðã nhìn thấy ánh mặt trời sau những phút giây thất lạc cõi đời. Nửa bờ tóc mây phủ lấp một bờ vực đã nông nỗi. Ðôi tay nồng nàn ôm trọn, trói chặt cái sóng lưng. Nhìn xuống, là lối mòn hôm qua còn đẵm sương từng hạt trên bãi cỏ thơm. Ðôi chân chùng lại để những ngón tay nhẹ nhàng hái gạt, đong đếm, gom nhặt những giọt sương đem cất vào túi sâu của trái tim. Thung lũng vàng trăn trở. Nét uốn lượn trong tầm mắt là bức tranh em đang vẽ thành thiên đường dẫn dắt một kẻ đang mù lòa. Vạt sóng bên núi đồi khua dậy làm làn môi run run lấn áp cả lý trí. Dòng nước nhỏ giọt từ suối khe khơi nguồn chảy xuôi về bến đợi. Chiếc xuồng con bỗng dưng chòng chành tay với, chống mái chèo, neo cựa giữa đất trời. Giông tố tụ về. Gió bão thật kêu. Âm dương tung bốc tận không trung. Ðiểm bắt đầu xa hút quên cả đích tới, muốn dừng chân nghỉ vì hụt hơi. Mệt ! Quá mệt. Cái mệt thách đố sức lực con người. Cái mệt đã vượt qua chứng minh hùng hồn cái ta đã gánh vác được. Ngã qụy là sẽ vất vã biện minh cho sự yếu kém của bản năng.
Ðất cùng trời lắng đọng. Hai tay xoãi dài vạch hàng lá xanh tìm ánh sáng. Thấy, đã thấy được nỗi nhớ trong trái tim ngay trước mặt. Không cần hình dung vì đôi mắt đang chiêm ngưỡng vẽ đẹp tự nhiên của tạo hóa. Cao thấp, trồi trũng, hoa lá chen đua muôn màu nhớ. Bức tranh in đậm vào tâm trí. Anh hôn lên bờ vách tình yêu, gởi trọn sự chân thành qua dấu môi để lại nụ mong. Xoè bàn tay so vào dấu cũ của mình đã in. Lần dò đôi chân bước đi. Ðếm. Sao lại có đến bốn cái bàn chân? À ! thì ra, hai cái là lúc nãy còn lại trên bực thềm. Hai cái đang bước tới để đếm thêm. Lưng quay đi lại nhắc đến giấc mơ. Ngày mai đang đón chờ cơn lốc xoáy, chờ giông tố về để được chứng minh cái có thực của lòng mình cho em thấy.
oOo
Hoàng Thuận Dũng
|