|
đoản văn |
![]() |
|
|
|
chuyện ngày xưa - 4
Anh đến và đã đợi, đợi lâu hơn bình thường! Trước đó cũng với những hành động quen thuộc là dõi nhìn, là ngoảnh cổ rảo tìm chiếc xe thân quen ấy. Ðến gần sau mười lăm phút, có con chim đỏ lướt đẩy đám không gian đang chật hẹp hạ cánh nhẹ đậu trên cành đang liễu rũ. Bờ say xụp vỡ đã được vá lấp bằng một tình yêu còn nồng thắm.
Có nỗi buồn đè nặng đôi mắt em, em vẫn nằm trên đôi chân anh, vẫn thùy mị, yên lặng hơn xưa, vùi đầu vào lòng anh thay vì nhìn nhau như mong đợi! Nhớ nhung và tiếng gọi của trái tim đã đưa em đến đây để anh không cảm thấy bơ vơ nữa. Hờn dỗi còn quanh quẩn trong tâm dẫu môi hôn thèm nhớ nhưng lý trí lại bảo thôi! Ðôi tay chỉ biết xoa dịu mái tóc em, bấu mạnh vào da thịt để kêu gọi, để năn nỉ xin lỗi, để chia xẻ sự cảm thông! Rồi có tiếng thở nhẹ, có đoạn ghi âm thì thầm bên tai. Anh lắng nghe từng câu qua giọng khàn nửa vỡ. Tiếng lòng em đã định nghĩa tình yêu dành cho anh bằng cảm xúc với nhiều nỗi uất nghẹn buồn tủi vì nhớ, vì thương yêu, vì trách cứ, và tự chất vấn !
Giọt thủy tinh trong nhẹ nhàng thấm đượm nỗi buồn trên mí mắt long lanh lệ! Anh cuối hôn, nếm vị mặn của tình nhau, của nghẹn ngào em dành riêng cho anh đó! Lần đầu tiên em đã khóc với anh, khóc khi mái đầu kề cạnh bên da thịt, khóc trong vòng tay âu yếm chờ, để tỏ lộ sự yêu thương, sự nhớ nhung khao khát, cùng dỗi hờn buồn tủi cho duyên kiếp chưa tròn. Em yêu ơi, đến bây giờ anh mới biết là em đã đến chờ một mình để được gần với anh hơn trong gan tất mà anh nào có hay! Ðến mà không báo trước để rồi những giọt buồn cứ hoài rơi trong lòng em. Từng tiếng nấc nghẹn của nỗi lòng em anh đã nghe được, những lời yêu thương "em nhớ anh nhiều lắm", " nhớ anh thật nhiều, anh có biết không?", "em phải làm sao bây giờ hã anh?" đã trìu mến nũng nịu rót vào đôi tai làm nhịp tim đập mạnh và tâm hồn anh lúc đó trầm lắng xuống. Trầm lắng suy tư vì biết em đã buồn thật nhiều khi nhớ đến anh, vì khi mong muốn mà lại không có anh bên cạnh!
"Anh ơi, sinh nhật anh những ảo mộng xa xôi trong em lại hiện về, em mơ ước có một không gian thật trầm lắng chỉ có riêng em và anh. Chúng ta bên cạnh nhau trên một bàn ăn thịnh soạn mà chính tay em làm. Với ánh đèn mờ mờ của nến, anh và em cùng nhấp môi chung ly rượu vang để say với hơi men và say cả tình nhau nữa. Anh dìu em, ôm thật sát đong đưa theo điệu nhạc, hưởng trọn hương vị trên da thịt nhau, say ngất. Em thì thầm bên tai anh tình yêu đắm say mình có dành cho anh. Hôn anh thật nồng nàn thật chất ngất hương tình với lời chúc dễ thương nhí nhảnh. Anh yêu, em thương yêu anh vô cùng, em hạnh phúc khi có anh bên cuộc đời, em mong hơi ấm anh mà em đang cảm nhận rằng nó sẽ sưởi ấm cho em mãi mãi, thương chúc anh sinh nhật thật vui, hạnh phúc, trẻ mãi. Anh biết không, với em anh là người tình thật tuyệt vời, anh yêu thương của em! Yêu anh thật nhiều!"
Chao ơi, bên ánh sáng của ngọn nến lung linh đôi tình nhân đang dìu nhau điệu slow muồi, men rượu làm hai tâm hồn nghiêng ngã. Trên tấm chăn mỏng là dấu vết của năm ngón tay mềm ấn thật sâu đến tận cùng miền cảm nhận ... Anh cũng mơ ước như em đã ước mơ! Hôm nay, vòng tay lại đan nhau chặt hơn. Môi cười hé nụ bên vòng tay ấm. Lửa yêu đương bùng vây nóng hổi. Chạnh nghe tiếng thở dốc và đôi mắt nhắm nghiền cho mặt trời tối dần. Em đã đem yêu thương đó về trao trọn vẹn với nhiều nụ hôn làm ngất ngây hồn anh! Anh yêu em vô cùng, em yêu ơi!
Hoàng Thuận Dũng
|