|
đoản văn |
![]() |
|
|
|
chuyện ngày xưa - 2
Những bức tình thư buồn, những tâm sự rối loạn hay thức tỉnh, đã xua giạt tình yêu vừa mới bên ngưỡng cửa hạnh phúc nay dập dìu mây nước bồng bềnh trôi lững thững giữa chốn hư vô! Lại lăn bánh cho chiếc xe chạy về chốn cũ. Cặp mắt liếng thoáng nhìn quanh, nhìn thật xa đi tìm bóng dáng người quen mà chỉ thấy toàn tóc vàng, tóc nâu, tóc đen lạ hoắc. Trên lang cang thỉnh thoảng có người qua lại nhưng không phải là em! Buồn, nhưng lặng câm đè nặng đôi tay lên vùng ngực hít thở thật dài cho cơ thể ủ rũ chùng xuống.
Thân đã đè chiếc ghế bậc ngữa, hai con mắt nhắm khít cọ quậy vẽ vời hình ảnh và tên em. Chiếc kính râm che bóng nên nắng không còn làm phiền đến làn mi. Anh nhìn thấy bàn tay em đan vào năm ngón anh chờ đợi. Môi gặp làn hơi ấm và lời yêu thủ thỉ bên tai. Hơi bức rức nóng vì gương xe không quay xuống hết nên gió càng xào xạc bên ngoài như muốn đánh thức giấc mơ. Cái giờ không yên tịnh, cái giờ mà mọi người đổ xô đi tìm nơi lấp vá cái bao tử đang cồn cào vì đói, anh vẫn nằm yên nơi đó mong. Mặc kệ họ, mặc kệ em có hay biết, anh vẫn nằm lỳ ra đó. Nhưng lòng lại vô duyên kéo rũ giận hờn về nên cơn mê chợt tỉnh. Dụi đôi mắt rồi chồm người dậy nhìn một lần nữa vào nơi xa kia. Chẳng có em nơi! Buồn, rồi tự trách mình!
Ðã đến giờ tiếng máy xe phải nổ, bánh xe phải lăn, trả lại chốn cũ nơi nầy bốn mươi lăm phút chờ đợi. Cuộc đi tìm không hẹn. Cuộc hẹn với chính mình để nghe lòng sầu thêm nỗi nhớ. Dấu xe lại xóa dấu xe, khởi cuộc lăn quay rời bến. Tiếng phone reo vì có câu hỏi muốn được trả lời. Anh ngậm ngùi trong ngạc nhiên rồi bất thình lình dỗi lòng lên tiếng nói. Tâm sự và chia xẻ nỗi buồn để gánh nhận những xua đuổi, những trách cứ, những gay gắt. Một lần nữa em lại muốn tướt đoạt luôn cái sở hữu chủ của người khác, trói khoá cái tự do của bước chân anh đang tìm vào dĩ vãng trong khi chẳng có ai càm ràm vì anh đã đậu xe qúa lâu, chiếm chỗ. Xe lăn bánh bên lời chia tay mà cái phone vẫn còn nằm ì bên vành tai, không muốn tắt. Im lìm, ít lờ. Tiếng thở dài còn nhiều hơn những câu trách hờn.
Về đến quê ngoại, lục trang giấy thân quen tìm đọc lại nhận thêm một dòng thư đau buồn khác "Anh à, anh cũng đừng bận tâm về em nữa được không? Thôi em về đây!". Ðầu óc bây chừ cũng lừng thừng làm không nên việc. Lại đi ra đi vô hết hút rồi đến uống no cả bụng và tối cả mặt. Cái điện thoại reng lên cầu cứu. Cái điện thoại nhắn gởi mới biết em lạc đường! Ði đâu giờ nầy mà phải hệ lụy như rứa chứ? Câu hỏi tự đặt ra, bực tức tống đạt câu trả lời để nhịp đập vỗ tay reo hò cho mệt con tim đang bối rối. Anh quan tâm, anh lo ngại nên con số cứ được lập lại nhiều lần. Em choáng váng, em khó chịu, em lo sợ không muốn nói, không muốn nghe nữa, thẹn thùng với lời cám ơn vội. Biết mà, và đã quen với người anh yêu từ lâu lắ. Anh bắt thang đi tìm ngôn ngữ phái nữ và nhặt được dòng rơi của âm tính "Em đã sợ và đã khóc thì mới thấy được mình yếu đuối vô cùng! Không ai hiểu được em cả anh ạ!". Không hiểu chi hết! hay không muốn hiểu cái chi hết khi con người chạy đua còn hơn thời tiết đổi thay! Ðưa hai tay lên đầu muốn bức làn tóc đang rối bù nhưng nhận thức được tóc đã ngắn, gọn vì mới cắt nên đành đút tay vô túi quần đủng đỉnh đi ...
Hoàng Thuận Dũng
|