đoản

văn

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn

mục lục văn-hoàng thuận dũng

bài viết

 

 

 

 

 

 

 

 

chuyện ngày xưa - 1

 

 

Anh đẩy cửa đi ra ngoài nhìn ánh trăng đêm mười bẩy. Ðêm nay trời thật trong xanh, ánh trăng sáng ngời. Trăng mỉm cười trêu chọc khi khói thuốc quyện hồn vào nỗi buồn thương nhớ. Ðêm nay là Chủ Nhật, trong ngày mặt trời đã đổi dạng thay hình, ngày đến muộn về sớm nhường chỗ cho một đêm trăng soi bóng vào cõi âm giới mong bơi lội tận lòng sâu của tâm hồn.

 

Có bước chân Hằng Nga vỗ nhẹ trên thềm gỗ, mái tóc phủ mềm che khuất một nửa khuôn mặt. Anh thoáng nhìn được nét xinh đẹp từ một nửa bên kia. Cái quần jean ống loe, chân không mang vớ bước vào bếp mà cặp mắt như cố tình tránh né để không phải bắt gặp cái hình ảnh thân quen trìu mến mà nàng đã từng lên tiếng yêu thương! Tại sao? Tại bản lĩnh yếu đuối, hay vì yêu thương nồng cháy cùng một ý niệm chia tay đang đấu tranh để chiếm giành phần thắng rồi làm tâm tư rối bời lên đôi mắt đau buồn kia! Bên ngoài là một màu đen có thể nhìn thấy tổng quát những sinh hoạt bên trong, anh phì phà khói thuốc và cắn cây cà-rem nhưng mắt lại cứ dõi nhìn vào bên trong tập trung đến cái màu jean xanh lơ trên thân thể người mà anh đang nhớ nhung và yêu thương vô cùng. Xa qúa nên ánh mắt không thể là đối chiếu để đi tìm câu trả lời, chỉ thấy em lăn xăn cho vội rồi khuất bóng đi lên lầu, không một niềm vui hay biến thái lộ trên gương mặt, chỉ mang nét lầm lì và u-sầu khó tả.

 

Ðiếu thuốc trên tay đã tàn còn người thì quay mặt biến dạng. Anh lại móc trong túi ra mồi điếu thuốc khác rồi bặp bẹ trên môi xoay người lại để nhìn trăng. Cánh tay giơ cao vượt xa tầm trăng treo trong đêm, bóng Hằng bị che khuất. Tay vẫy vẫy xoa vầng trăng nhưng không gian đã là bức rào ngăn cách vô hình nên tay nào với tới, nào có sờ mó để cảm nhận được trăng đang lạnh hay đang nóng. Vẫn một màu sắc mờ đục, vàng vọt cho dẫu trăng đang chiếu sáng trong đêm. Cái màu thật dịu vợi, thật u buồn, ảm đạm sầu bi thật nhẹ nhàng và dịu hiền khó tả. Cái màu nó diễn tả đủ mọi cung điệu nhịp thể của cảm giác con người hay chỉ vì người viết thần thánh hoá nó chỉ vì chính mình đang chìm sâu, lạc hồn vào cõi đê mê vòng loại! Cơn gió thoảng đánh thức ngọn dừa kêu lao xao, tiếng côn trùng quanh đây rống ru bài ca nảo ruột. Ðôi mắt anh đăm chiêu nhìn bầu trời đêm không chợp mắt.

 

Lạnh. Cái cảm giác ấy bao vây thân thể để nỗi cô đơn vội về. Lại một đêm khó ngủ ... moi lục tâm thức đi tìm căn cơ của sự vụ ...


 

Hoàng Thuận Dũng
 

 

Home | Up | thay lời tựa | trang chủ | liên lạc | giúp đở kỹ thuật | tác phẩm mới | danh ngôn thế giới | tuổi đời | thơ hoàng thuận dũng | nhạc nguyễn thiện doãn | tài liệu | lưu bút | tác giả bốn phương | bốn phương | Câu Lạc Bộ Âm Nhạc | trang bạn
This page was last updated 01/03/07