|
tháng 4 - Nhớ !
mẹ cho tiếng khóc
chào đời
tuổi con thời
loạn, nên người mẹ vui
quê nhà lúc đó
phân đôi
Bắc Nam chia cách,
hai ngôi một dòng
đạn bom ai đã
xối sang
phá tan quê Nội,
đau thương chất chồng
anh thấy Mẹ tay bế
bồng
chạy nhanh trốn đạn mong cò n
thoát thân
đ êm
nằm nghe tiếng lưu vong
nước non xâu xé,
Tiên Rồng xót đau
da thịt dẫu cùng
một màu
nhưng thân thì đã
chia đầu, cắt tay
đê m
nằm nghe pháo trời bay
lòng còn thơ dại,
ngây ngô nhìn đời
phải chi muôn vạn
con người
cùng vui, cùng nắm
tay cười , có hơn !
đếm giây phút đó tủi hờn
Ðà - Thành thất
thủ, máu loan biển người
anh, chứng kiến
cảnh chia phôi
cỏi đời loạn lạc, cỏi người ly tan
đếm, năm tháng đã
phai tàn
chỉ còn kỷ niệm
đôi hàng nhớ thương
cảnh miền Nam,
thoáng quê hương !
nằm trong ký ức, đê m
trường thiết tha
tuổi thanh niên,
mắt nhạt nhòa
làm trai chí
nguyện phải mang theo cùng
thế rồi mãn nguyện
anh hùng
đã
theo tiếng gọi nên cùng dấn thân
sách đè n,
bút học tần ngần
tình yêu quên hẵn
chỉ cần quê hương
quê hương xa khuất
dặm trường
mà thân mòn mỏi
kiên cường ươm mơ
mơ, có phút giây
thẫn thờ
về ôm vai Mẹ đã
chờ quá lâu
mơ, thấy em đó với nụ cười
ngây thơ như bé chưa cười đã
vui
mơ, phút thong
dong tìm ly cafe
bên vỉa hè xưa
dưới gốc Me
thoáng, có ngọn
gió sau hè
nhớ em ngày cũ
cùng nghe anh đàn ...
ngày tháng ấy đã
trôi sang
viết sao cho hết
ngỡ ngàng trong tâm
đê m
về nghe lòng trầm ngâm
bủa vây trí tưởng
khóc thầm cho thân
giờ nầy em đã ghé thăm
tuổi còn son trẻ
tóc còn trong xanh
với sức sống mảnh
liệt, nồng
bừng bừng như lửa,
tinh thần dậy cao
lòng anh cảm thấy
máu trào
nhớ về thưở ấy tự
hào, có thua !
thoáng tóc em bay
theo gió mùa
lòng anh hãnh diện
sóng đùa vỗ vui
Hoàng Thuận Dũng
|