|
Quê Hương Tôi
Bạch-Đằng, sóng nhẹ nhàng tơ lụa
Núi Ngũ Hành níu vựa trời mây
Tôi sinh trưởng ở chốn nầy
Đà-Thành, nội ngoại xum vầy cố hương
Trải về Bắc, dọc dài quốc lộ
Quảng-Trị-Thành mưa đạn bom rơi
Kỳ-Sơn, Thanh-Hóa xa vời
Tôi mơ Hà-Nội thuở thời xuân trinh
Biển Trung-Hoa, nợ mang trên vai
Mê-Kông lặng lẽ chốn Nam đài
Cong đuôi, há miệng vẫy vùng
"Tam Thiên Lưỡng Địa" kinh hùng đã ghi
Nước non ngàn dặm biệt ly
Trùng tu nước Việt nuôi hoài chí nam
Anh em đó Hội-An phố cổ
Huế trữ tình tà áo dài bay
Tràng-Tiền nhịp sóng mời ai
Hoa-Đăng đêm nguyện chút tình trao duyên
Quảng-Ngãi có đường tươi, mía ngọt
Kon-Tum sầu, mưa lệ Plei-Ku
Mộng Cầm, Phan-Thiết tiểu thư
Có Hàn Mặc Tử ngủ vùi cơn say
Nha-Trang cát trắng bờ xanh mộng
Nắng gởi ân tình thắm trời xanh
Giang hồ lưu chốn Cam-Ranh
Tháp hoang, chùa cổ Chiêm Thành, Phan Rang
Kể sao hết ... , Cần-Thơ, Rạch-Giá
Long-An, Bà-Rịa đất say mùa
Sài-Gòn, Phú-Thọ trường đua …
Ngồi ôn dáng Việt, cuối mùa nắng hanh
Hoàng Thuận Dũng
|