|
|
|
|
MÔI TRĂNG
trăng khuyết mối sầu rẽ đôi
một lên non cổ, một trôi giạt trời
một trong anh buồn vời vợi
nơi em chất chứa vạn lời vu vơ
nỗi chờ như thể hạn mưa
tình thêm đắm đuối, nhịp thưa ướt mềm
tay anh níu vạt trăng thềm
môi em run rẩy buông rèm che thân
mân mê da thịt bao lần
vẫn chưa tỏ cạn ấy ngần nhớ nhung
em cong lưng giáp một vùng
để anh ôm trọn thân còn khuyết trăng
Hoàng Thuận Dũng
|
|