|
Hoang Mang
Có những cánh buồm khi chiều ngược
gió
Mong tìm về bờ bến cũ quen thân
Có những chiều vàng buông nắng rọi
Nắng nhẹ hôn ngọn cỏ đã đẵm dấu chân người
Có những cánh chim trời mỏi cánh vội
Chim ngừng bay không thiết bến hoang vu
Có những lúc bình minh thức dậy sớm
Cho thời gian thêm dài tuổi miệt mài
Có những kẻ coi trời như cung tam bậc
Có những kẻ coi đất như bậc tam cung
Ấy thế! Cũng có kẻ
Cúi khuất bóng nhìn người
Sống trong bóng tối dài hơi
Không dám nhìn sự thật
Có những kẻ nhủ lòng câm như hến
Rồi nhìn đời bằng cặp mắt điêu ngoa
Có những kẻ mỗi lần buông tiếng nói
Mím chặc môi không kịp nghĩ hậu họa
Có những con người nồng nhiệt với đời
Luôn thiết tha dẫu gọi mời vô kỷ
Có những tấm lòng mông lung hoan hỷ
Ðón nhận đời bằng tâm Phật từ bi
Có những lúc nói được niềm suy tưởng
Là những lúc thoát được mối nợ lòng
Có những oan nghiệt chợt đến, không gọi mời
Dẫu ngàn lời vẫn vô phương cứu chữa
Có những lúc cuộc đời nghiêng ngửa
Kẻ yếu lòng buồn nản, tránh xa
Kẻ gian tà mưu toan, chờ cơ hội
Có kẻ đứng xa ngậm ngùi mong đợi
Xem cuộc đời trôi giạt về mô
Có những lúc cuộc đời nghiêng ngửa
Biết kiên trì, chịu đựng sẽ qua
Biết vị tha để đời thêm xum hội
Biết tự hỏi để tri kỷ lòng ta
Nói thật thà có người sẽ thấu hiểu
Có những lúc trời buồn cơn mưa lũ
Khóc cuộc đời mang nặng mãi mùa thu
Khóc cho nước về xum xê cây lá
Khóc cho sạch mắt kẻ lắm bụi trần gian
Có những người thích nhặt lá thu vàng
Mang trong tâm não nề suy tưởng
Mang thơ về với giọng buồn đơn phương
Có những người chỉ buồn trong một thoáng
Nghĩ rằng đời chỉ là áng mây trôi
Ðiểm nụ cười cho hoa không tím vội
Có những cánh hoa thơm ngát, mặn mà
Chỉ nở trong đêm khi loài người vắng bóng
Có những cánh hoa khi nắng chiều về
Hoa buồn rũ ê chề cơn mộng mị
Có những cánh hoa bốn mùa vẫn nở
Mặc rằng đời không ai, kẻ trông coi
Loài hoa đó chỉ là hoa giả
Có những em tôi thì thầm gọi mời
Có những em tôi buồn vương trông đợi
Có những em tôi nụ cười xa xôi
Có những em tôi thấu hiểu từng lời
Có những lúc chiều về
Tâm buồn nhủ
Hình như
Ðời
Là thực thực
Hư hư ...
Hoàng Thuận Dũng
|