|
Hoài Niệm
Vắng mây, lặng gió, hồn muôn nẻo
Soi mặt hồ thu, nước trong veo
Xa xăm núi quyện cùng đèo
Trăng treo ngọn liễu, dìu hiu chạnh lòng
Quê hương chữ S, cong , cằn cỗi
Cong vòng lưng mẹ, lỗi đời con
Trong đêm có tiếng nỉ non
Mỏi mòn mong đợi, trông còn nơi xa
Ðèn khuya một cõi, đêm mờ nhạt
Mưa cũng buồn phụ bạc tình ta
Thương đò lỡ chuyến chiều tà
Cho tôi gởi gấm tuổi già trầm luân !
Xui thay, chỉ phút nản lòng
Giang sơn, lịch sử diệt vong giống nòi !
Non sông gấm vóc xa vời vợi
Nỗi niềm chan chứa vẫn hoài rơi
Mong ai thắp sáng cuộc đời
Mang tôi trở lại thuở thời ấu thơ
Sài - Gòn, nhớ đèn đêm dáng ngọc
Mưa dỗi hờn diệu tóc, gió bay
Thân em dáng nhỏ, vóc gầy
Ầu ơ, cả nước xum vầy gạo thơm
Buồn Ðà - Lạt, đêm tình gío lộng
Mõi mắt trông, bãi tắm Nha - Thành
Hội - An, phố cổ thưa mành
Nam - Ô sóng bạc, Ngũ - Hành đèo cao
Huế thơ, chẳng muốn xôn xao vội
Hạ - Long hiền, xum hội thuyền neo
Hà - Nội chưa đến tình theo
Lòng son mãi giữ, hẹn mai tương phùng
Hoàng Thuận Dũng
|