|
Ðời Góa
Phụ
Nước mắt đong đầy, tay trong tay
Anh thân gầy ngất ngây hồn phiêu bạt
Em cánh Hạt khóc lịm, mắt cay
Nhẹ nhàng anh nhắm mắt, chia ly từ
đây ...
Người đi rồi chim buồn thôi cánh lượn
Rã môi cười chạy trốn trần gian
Một mình rong ruổi bạt ngàn
Nuôi con tần tảo khóc ngàn lá Thu
Xuân về thiên hạ vui rộn tiếng
Ta quên đời chén cạn mình ta
Hè sang phượng nở ươm hoa
Sóng ngàn lay động tâm ngà ngây ngây
Thuyền ai ghé bến tịch liêu
Mang mơ trao tặng mỹ miều duyên em
Suối lòng vỗ nhẹ đá ghềnh
Hồn thơ say thoảng gió mềm nhẹ thưa
Thu về nhịp lá đong đưa
Mây về mây tụ giọt mưa rơi mềm
Ðông buồn gõ tiếng bên hiên
Triền miên vạn cổ thiên sầu trong tôi
Vết hằn lăn dọc mây trôi
Bên vườn bướm lượn tỏ lời yêu thương
Nhưng hoa quên cả diễm kiều
Sợ mang tai họa tín điều trần gian
Ðời sao lắm cảnh trái ngang
Người yêu hoa nhỏ lệ ngàn chăm hoa
Hoa cười hé nụ mặn mà
Mà sao đời mãi thật thà xua tay
Thử hỏi đời nếu Hè muôn niên vạn
Cỏ úa tàn, hoa héo nụ, ve sầu vang
Lời lẽ khô khan, suối sẽ cạn dòng
Rồi cuộc đời tuyệt vọng ôm mang
Thôi đành vậy ! Buông mái mái chèo
Ðể thuyền ngược sóng
Thả nhẹ tay vớt rong trôi, bọt biển
Kết thành lời trao tặng bến bờ xa
Vươn tay kéo mây buồn che thân lạnh
Trong hiu quạnh gió về nghe hơi thở
Trong nức nở có lời lẽ khuyên can
Trong miên man có sóng ngàn ve vỗ
Trong đau khổ mong niềm hạnh phúc
lang thang
Nhìn lại người thấy người sao xum tụ
Lá Thu vàng thôi rụng khi Ðông sang
Mà trong tôi sao mãi kiếp đêm tàn
Ðâu chiếc bóng khi mặt trời lên chiếu
rọi
Ðếm tháng ngày mong thời gian qua vội
Nhưng tay gầy mang nặng ngón thương
vay
Tôi đuối sức mặt đời quên tên gọi
Cửa buông rèm, then đóng chốt, một
mình - Quên
Tam thập kỷ _ Lắm buồn vui
Kiếp người vay trả nợ trần chưa xong
Chỉ xin đủ sức trọn lòng
Nuôi con khôn lớn, ngọc ngà con ngoan
Vang vang vọng tiếng nai vàng
Reo reo suối giọt lệ ngàn mãi tuôn
Xin trời lấy lại nỗi buồn
Cho tôi thức tỉnh ngộ lời tri ân
Quanh tôi cũng lắm người thân
Bạn bè trạc tuổi ngấm ngầm giúp cho
Nhưng tôi lòng vẫn âu lo
Sợ mang nặng tiếng, sợ đời bủa vây
Sáng về, chiều lặng, đêm ngày ...
Nâng niu bước nhẹ dáng gầy trong cung
Ðời góa phụ, cõi phù dung
Thầm đau muôn nỗi não nùng tâm can
Tôi cuối xin, xin được một lần
Gặp người đức hạnh ngộ niềm tâm tư
Cùng se tơ liễu đêm hồng
Mơ duyên dệt mộng vợ chồng nên đôi
...
Hoàng Thuận Dũng
Sep 02, 1991
|