|
CẢM NẶNG
cõi hồn ta vừa vơi
một nỗi sầu!
vùi lấp theo tháng ngày
trôi mau, dần khuất
gió đã cùng mây
trôi dạt phương trời
hiện thực trầm tỉnh, chơi
vơi
cung đàn buông tiếng
trĩu nặng ... buồn
canh thâu về, giọt sương
gởi sầu
trên chiếc lá gầy khô
sương gieo trên lá khô vàng
mang theo nhựa sống giữa
dòng trầm luân
sương khuya sầu, rũ tơ
chùng
hư không một cõi gợi buồn
trong ta
sương nhẹ hôn
chiếc lá khô héo
chia xẻ ngọt bùi
riêng tặng nỗi niềm đơn côi
lá cũng ngậm ngùi
ấp ủ sương rơi giữa thinh
không
mông mông ...
không một lời
Hoàng Thuận Dũng
|