|
Ơi Buồn!
trong ta còn chút bơ vơ
đếm trên xác lá nỗi chờ bởi ai
quẫn quanh những tháng cùng ngày
nhớ thương thấm đượm, đêm dài thâu canh
nhìn xác lá chớm lìa cành
vàng chen hòa lẫn chút sầu nâu thâm
nhã khói thuốc lòng trầm ngâm
đứng im pho tượng tần ngần hư vô
rót thêm giọt lệ buồn, khô
say men vật vưỡng lòng thương nỗi niềm
mặt trời tím, chiều tìm lối ngủ
đơn côi nhìn từng dấu xe qua
Hoàng Thuận Dũng
|