| trang nhạc |
![]() |
||||||||||
|
|
|||||||||||
|
Mời
bạn tham gia góp ý về nhạc phẩm nầy
Hồ sơ đang có: |
mục lục nhạc-nguyễn thiện doãn | ||||||||||
|
![]() Sau một đêm không nói, không nhìn, trầm ngâm khi tâm tư đang chùng lắng. Buổi sáng thức dậy nghe được câu chào, trong lòng cảm thấy nhộn nhịp làm sao ấy! Những bước rão đẩy đưa làn khói uốn lượn như dung nhan em đang hiện hữu, anh mơ, anh ước ao xa xôi ... Ngụm café uống chậm để vị ngọt đắng từ từ ngấm dần qua cuống họng. Thả hồn theo mây xanh trên khuôn trời đang nắng rồi nghỉ ngợi vu vơ, gọi nhớ nhung về chơi với giờ đầu ngày. Em yêu ơi! anh nhớ ... nhớ em vô cùng nhưng sao lòng mình phải bị đè nén chứ! Anh gọi thầm tên em, nói một mình như gã điên đang tìm lục trong thùng ký ức một kỷ niệm mà chúng ta mới ghi chép ...
"Nhớ phút giây nào anh lắng đọng tìm về em, nhớ phút giây nào ta thì thầm chia nỗi nhớ ..." Cuộc đời trôi vội để mùa Thu về với đầy xác lá bôn chen vỡ dưới đôi chân vô tình dẫm nát. Nỗi đau buồn trong lòng em vỗ sóng vì tình yêu quá sâu đậm! Cơn bão tràn lấp miền Trung gây thiệt hại vật chất những thân nhân phương xa, đôi lời ca ngân ru làm lòng anh cũng ướm lệ buồn miên man. Giọng ca không hay nhưng trái lòng đã chuyên chở được cảm xúc từ niềm nhớ thương quê nhà nên viền mắt cứ rưng rưng, giọt lệ còn ứ đọng lại khi nghe có người lên tiếng đọc "Xác người bềnh bồng, ngậm ngùi ai trông. Chiều sao lặng thinh, ngồi nghe đời mình. Mẹ già ngại ngùng nhìn vào hư không. Mẹ già bàng hoàng, cuộc đời ly tan." Những xúc động liên tục đến làm tâm hồn mình bây chừ cũng rũ rượi sầu!
Hơn hai mươi năm, thức khuya dậy sớm cùng bôn ba với cuộc đời, không ngừng nghỉ. Có phút giây thảnh thơi tình yêu lại thiêng liêng đến vỗ bờ vai chợt tỉnh. Bao cảm xúc được chôn vùi nay bừng lên sống vội, sống hùng mạnh như thưở xuân thời chưa một lần được yên hưởng. Em là xúc tác, là nguồn cội của sự tái sinh làm tâm hồn thơ chắp cánh bay cao hơn có thể! Em yêu dấu ơi, làm sao em có thể thấu hiểu được khi trái tim đã đóng khối băng muốn chui mình qua khuôn cửa, vượt ngục đi tìm tự do tình yêu? Làm sao em có thể thấu hiểu khi anh nói quá nhiều lời yêu để vô tình ngôn từ trở thành sự dối trá. Chỉ có trái tim mới cảm nhận được nỗi nhói đau khi dòng máu bị chận nghẽn, khi miệng phải buộc lời, khi tiếng khóc phải nghiến môi thật chặt.
Có lẽ anh sẽ ngồi một mình ở đó, vuốt cánh tay mình nhè nhẹ rồi đưa lên đặt nụ hôn vỗ về trông thấy tội! Anh có thể nhìn thấy anh trong gương, nhưng nào có em bên cạnh! Nhắm đôi mắt để mường tượng có còn đủ hạnh phúc không? Khi hơi thở em thấm lịm vào tâm hồn là lúc trái tim anh biết thổn thức nỗi nhớ và tình yêu.
Hoàng Thuận Dũng
|
||||||||||
|
No redistribution without the authors' consent. Tác giả giữ bản quyền.
This site was last updated 01/11/07 |
|||||||||||
|
|
|